Chuyển tới nội dung


- - - - -

Bài Thơ Tặng Mẹ


  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này
3 trả lời cho chủ đề này

#1 Thảo Anh

    Thành viên tích cực


  • Thành viên
  • PipPipPip
  • 313 Bài viết:
  • 48 chủ đề
2

Đăng vào: 09/08/2008 - 16:19

Bài thơ tặng mẹ

Dương Vũ



Bài thơ tặng mẹ có dòng sông
Những buổi trưa hè con trốn mẹ
Cùng lũ bạn sao vui đến thế
Trầm mình trong nước mát phù sa

Bài thơ tặng mẹ đẹp như hoa
Có những tháng ngày con còn bé
Có đôi vai áo cha sờn bạc
Có nếp nhăn vầng trán mẹ yêu

Bài thơ có cả khói lam chiều
Có luỹ tre, cây đa ,giếng nước
Có rặng xoan xuân về nở tím
Hoa gieo gió trước ngõ bay bay

Bài thơ có cả hương nồng say
Của ruộng đồng trong gạo mới
Có vị mặn mồ hôi đọng lại
Trên lưng áo mẹ thâm đen

Bài thơ có cả đôi tay quen
Sần ráp của cha con vẫn nắm
Có ánh mắt con nhìn đăm đắm
Xóm làng ,cha mẹ lúc chia xa.


#2 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 28/08/2008 - 15:18

BÀI THƠ TẶNG MẸ


Quê hương ơi, con đi...
Bước chân đã rời xa....sao lòng còn ở lại
Dòng sông khuya, con đò nằm ái ngại
Sóng vỗ bến bờ, lòng chẳng chút bình yên

Con lên đường, chân mãi bước triền miên
Thương mẹ ở nhà những ngày nắng gió
Quay quắt khổ với những điều to nhỏ
Những bon chen toan tính của cuộc đời

Con đi rồi, chắc ở chốn xa xôi
Mẹ vẫn hụt hẫng kiếm tìm điều kì diệu
Ngày tháng năm mênh mông nắng chiếu



Đêm Tháng Mười, cơn gió buốt lạnh căm
Vắng bóng con, lòng mẹ chắc âm thầm
Tựa gối nhỏ, giấc mơ đầy mộng mị
Gối xô nghiêng, như lời con thầm thỉ
Mẹ trở mình, nước mắt có mặn môi


Thời gian ơi, sao cứ lững lờ trôi
Chở năm tháng phiêu bồng xa cách

Con bỏ lại sau lưng
Một quê hương, một mái nhà đạm bạc
Nỗi nhớ chạnh lòng
Quê nhà xa vắng.


Kí ức ngủ quên, kí ức lại về
Gối đầu lên nỗi nhớ đê mê
Êm ả mái chèo, con thuyền bỏ bến
Bến neo rồi...bến đỗ có bình yên?

17/10/2006 - < sưu Tầm >




#3 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 29/12/2011 - 16:54

Nguyễn Duy

NGỒI BUỒN NHỚ MẸ TA XƯA...


Bần thần hương huệ thơm đêm
khói nhang vẽ nẻo đường lên niết bàn
chân nhang lấm láp tro tàn
xăm xăm bóng mẹ trần gian thuở nào

Mẹ ta không có yếm đào
nón mê thay nón quai thao đội đầu
rối ren tay bí tay bầu
váy nhuộm bùn áo nhuộm nâu bốn mùa

Cái cò... sung chát đào chua...
câu ca mẹ hát gió đưa về trời
ta đi trọn kiếp con người
cũng không đi hết mấy lời mẹ ru

Bao giờ cho tới mùa thu
trái hồng trái bưởi đánh đu giữa rằm
bao giờ cho tới tháng năm
mẹ ra trải chiếu ta nằm đếm sao

Ngân hà chảy ngược lên cao
quạt mo vỗ khúc nghêu ngao thằng Bờm...
bờ ao đom đóm chập chờn
trong leo lẻo những vui buồn xa xôi

Mẹ ru cái lẽ ở đời
sữa nuôi phần xác hát nuôi phần hồn
bà ru mẹ... mẹ ru con
liệu mai sau các con còn nhớ chăng

Nhìn về quê mẹ xa xăm
lòng ta - chỗ ướt mẹ nằm đêm xưa
ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa
miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương

Saigon, Mùa thu 1986


Sửa bởi Thảo Nguyên, 29/12/2011 - 16:55.


#4 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 29/12/2011 - 17:06

Đỗ Trung Quân

MẸ
(Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ
Đỗ Trung Quân - 1986)



Con sẽ không đợi một ngày kia
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
ai níu nổi thời gian?
ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.

Con sẽ không đợi một ngày kia
có người cài cho con lên áo một bông hồng
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
giọt nước mắt già nua không ứa nổi
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
mấy kẻ đi qua
mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
ta vẫn vô tình
ta vẫn thản nhiên?

Hôm nay...
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
ngã nón đứng chào xe tang qua phố
ai mất mẹ?
sao lòng anh hoảng sợ
tiếng khóc kia bao lâu nữa
của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày
sẽ tới!

Sửa bởi Thảo Nguyên, 29/12/2011 - 17:06.







Chủ đề tương tự Thu gọn

  Chủ đề Diễn đàn Bắt đầu bởi Thống kê Bài viết cuối