Chuyển tới nội dung


* * * * * 2 bình chọn

Follow Your Heart



874 trả lời cho chủ đề này

#41 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 03/06/2008 - 19:36

Phải Lấy Người Như Anh... Nhưng là Trong Giấc Mơ Thôi


Sửa bởi Thảo Nguyên, 06/08/2008 - 18:20.


#42 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 04/06/2008 - 19:06

Biển Đêm & Mưa


Biển đêm có đep không nhỉ ? và cả mưa nữa, một đứa hâm như nó thì thấy cái gì chẳng đẹp, nhưng đẹp vì sao thì chịu :d@ hai người bạn thân của nó tối qua cùng ở biển, ở hai nơi, nhưng gọi cho nó và nó được nghe tiếng sóng biển và tiếng gió táp bờ...phê :lol: . Thèm quá đi, yêu biển, mưa và cả những người bạn thân yêu nữa, nhớ và ghen tỵ quá chừng :d - Lại thêm một cái hẹn nữa với biển ...

Ngày hôm nay mệt + nhức đầu quá :lol:


Hình đã đăng



#43 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 05/06/2008 - 19:16

Trích dẫn

Cuộc sống và tôi

Tôi nói với cuộc sống rằng hãy lấy đi lòng tự trọng của tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng cuộc sống không thể lấy đi lòng tự trọng của tôi, nhưng tôi có thể từ bỏ tự trọng của mình khi tôi muốn.

Tôi nói với cuộc sống rằng hãy làm cho đứa con tật nguyền của tôi được lành lặn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng tâm hồn đứa con của tôi thật hoàn hảo, và thân thể chỉ là tạm thời mà thôi.

Tôi nói với cuộc sống hãy ban cho tôi sức chịu đựng, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng sự chịu đựng có được một phần do những đau khổ gây nên – và sự chịu đựng không phải là một đặc ân ban tặng – chịu đựng là một bản năng sống.

Tôi nói với cuộc sống hãy mang đến cho tôi niềm hạnh phúc, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói sẽ mang đến những điều may mắn cho tôi và hạnh phúc sẽ khởi nguồn từ chính bản thân tôi.

Tôi nói với cuộc sống hãy làm giảm đi những nỗi đau trong tôi, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói rằng sự chịu đựng giúp tôi thoát khỏi những lo lắng vật chất và mang tôi đến gần cuộc sống hơn.

Tôi nói với cuộc sống hãy giúp tôi luôn chín chắn, nhưng cuộc sống từ chối. Cuộc sống nói với tôi rằng tôi phải biết tự trưởng thành, nhưng cuộc sống sẽ tô điểm thêm vào những năm tháng trong đời tôi với những lần vấp ngã giúp tôi có thêm những kinh nghiệm sống.

Và khi tôi nói với cuộc sống rằng hãy giúp tôi có thể yêu một người nào đó nhiều như người đó đã yêu tôi, cuộc sống nói với tôi rằng cuối cùng tôi cũng hiểu ra vấn đề rằng cuộc sống không là một phép màu để cầu xin, cuộc sống là cơ hội để tôi được yêu thương và biết yêu thương.

Cuộc sống không cố ý muốn làm chúng ta e dè sợ hãi, mà chỉ muốn chúng ta hiểu và sống mà thôi.



#44 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 06/06/2008 - 14:47

Bình Minh Trên SÔng Kỳ Cùng.

Hình đã đăng


Đẹp Không? Quá đẹp ý kưng nhờ, nhớ kưng nhiều lắm ý, kưng hâm của tớ ạ,đi nghỉ mát rùi, đi biển rùi, thi Miền Trung rùi, bay luôn vào Vũng tàu thăm bồ hem kưng? Nhớ kưng và nhớ nhiều kỷ niệm kưng hâm yêu quái của tớ ạ,hihihi .... chả hiểu sao Up lên nó lại bé tí xíu thế này, mà kưng nhá, bao nhiu ảnh tớ chụp ở máy của kưng,kưng lại quảng hết đi là sao? hic hic hic, Bố tớ bảo như thế là xấu lắm đấy kưng hâm ạ.


#45 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 08/06/2008 - 15:54

CN. 5/5 - 8/6

Một ngày làm việc cật lực ý kưng hâm của tớ ạ, cuối cùng thì cậu cũng về nhà, sau một tuần đi đổi gió, kưng hâm và kưng iêu thi nhau cho tớ nghe tiếng sóng biển đêm qua dt - tớ thix lắm muốn thx 2 kưng nhiều nhiều. Kưng iêu thì về HN rồi, tháng sau tớ sẽ được gặp, còn kưng hâm ơi, tối nay tớ sang đòi quà :lol: - không có quà cho tớ thì liệu đây, Kưng hâm nói nhớ tớ, tớ thấy xúc động lắm, ui ui đúng là nỗi nhớ da diết của kưng hâm có khác, nó làm thời tiết của LS như hấp ý kưng hâm iêu kiều của tớ ạ.


#46 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 09/06/2008 - 19:26

NGày Mới

Hãy bắt đầu một ngày mới đi em
Có thể là vần thơ, là câu văn em viết
Là lời chào bình yên, tha thiết
Như chú chim sâu lánh lót ngoài kia.

Bắt đầu ngày mới bằng nụ cười bé thơ
Cái miệng như nụ hoa hé chờ sao yêu thế
Dòng sữa - dòng sông, mát trong như thể
Phù sa ngọt ngào dâng bờ bãi yêu tin.

Hãy bắt đầu ngày mới bằng ánh mắt em nhìn
Như muốn trao anh những điều đêm qua em nghĩ
Lời yêu nói ra có cần nhiều đâu, em nhỉ?
Từ ánh mắt nụ cười là hiểu... đấy thôi!

Hãy bắt đầu ngày mới bằng những niềm vui
Bằng câu hát vu vơ, bằng vòng xe ruổi dong trên phố
Bằng tập công văn trên bàn vẫn luôn để ngỏ
Bằng ngón tay rất mềm nhấn nút phone.

Hãy bắt đầu ngày mới là bình minh, là nắng ngoài kia
Trong trẻo tiếng "yêu" gõ vào tim anh mỗi sớm
Để những vần thơ, những cảm xúc kia lại bừng lên chộn rộn
Hãy nhận hết yên lành một ngày mới, đi em!

Tác Giả : < Khải Nguyên >

Chẳng biết ngày mai ta có bắt đầu được một ngày mới như thế không nhỉ ? uhm! thôi bỏ đi, rồi mọi chuyện sẽ ổn cả thôi mà, sẽ ổn hết.


#47 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 10/06/2008 - 14:48

Thanks A nhìu nhìu, thix anh 1 cái, nhưng muh A ơi! cái đôi chim ấy nhìn có vui vẻ đâu nhìn y như chúng nó đang giận nhau ý, 1 con thì quay đi giận dỗi, con còn lại thì nhìn theo như đắc ý lắm vậy, hic@

Nhưng muh vẫn rất rất cảm un Anh folklore vì mọi chuyện với TN đúng là đã ổn cả rùi hì, Mà A folklore là một thành viên mới nhỉ ? mong được đọc nhiều những bài viết của A và chúc Anh sẽ có được những phút giây vui vẻ khi Onl ..

#48 Bé Con 2™

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 79 Bài viết:
  • 3 chủ đề
0

Đăng vào: 14/06/2008 - 09:52

Ối giời ơi, nếu ko nhầm ông ý là ông anh mình :))=))

#49 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 14/06/2008 - 19:21

TÌnh Bạn!

Nhớ nhóc quá, nhớ nhiều lắm ý, uhm chiều nay lúc người ta viết đến đây thì Nhóc cũng onl và gửi tin nhắn chi\o người ta, nhóc và ta có cái j gọi là thần giao cách cảm nhóc nhỉ?

Chiều nay ta hơi bất ngờ và chới với, vì hem bít lí do vì sao Con lợn lại nói ta như thế, nghĩ mãi hem ra, ta cho đến bi h vẫn luôn luôn khẳng nhận là chưa bao giờ làm j có lỗi với Tình bạn cả, Nhóc ạ, muốn dựa vào vai Nhóc một chút để bước tiếp lên, người ta muốn chia sẻ bây h chỉ có nhóc thôi, nhưng chúng ta ở quá xa nhau, một vòng trái đất chưa nhóc ? Hi! Ta hứa ta hứa với nhóc rằng ta sẽ cố gắng, cố gắng để vượt qua và bước tiếp lên, con đường phía trước còn rất dài, nhưng ta biết sẽ luôn luôn có nhóc ở bên cạnh, sẽ cùng ta xong hành mãi mãi, ta nhớ nhóc rất nhiều, thật đấy, hì!

Nhóc bình phục rồi, đã đi làm lại rồi, uhm ta biết là vẫn chưa được như ý, nhưng ta vui quá khi biết tin nhóc đã bình phục, nhớ nhóc nhiều lắm đấy, biết hem?

Tạm biệt Nhóc nhé.

N.H.O


#50 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 22/06/2008 - 14:10

Viết cho ngày hôm qua 21/6/08.

Hôm qua 8 mạng đi long đầu, nghịch và chơi thỏa thích và ngã cũng đau thỏa thích luôn, và vác được mấy tấn bụi vào phổi + nước uống no và sặc đến chết mấy đứa nhà mình, :lol: đi thì vui qua thể, hihihi 2 con vịt mang đi quay và nhìu đồ măm kinh khủng, chụp nhìu ảnh cực kỳ lun, khoái nhất tấm hình chụp con lợn đang mang bầu, ui trùi ui, cả cái bọn nhà mình nhìn thấy nó ... bẩn bẩn, nhưng mà múp míp, ấn tượng cực lỳ lun, mấy hôm nữa chắc sẽ Up lên ^^. Phong cảnh thì đẹp mê hồn rùi, càng đi thi càng thấy mình yêu quê hương mình và yêu những điều giản dị vô cùng, yêu màu xanh của những cánh đồng lúa trải dài thằng tắp và mượt mà thơm nồng hương lúa nếp.

tuy đường thì rất xấu, và xe ô tô đi thì rất điên, bụi mù kinh người, bụi đến trắng xoa cả dường hem nhì thấy đường đâu, đi đến khi vào đến lòng Tp mình tuy thấy bụi nhưng vẫn trong lành chán, hic hic hic ...

9h mới đi muh 6h30 mới về đến nhà, chơi tẹt và cái cảm giác nằm ngửa trên mặt nước thích thật ^^ mặc dù bị con lợn hâm nó để cho mình sặc nước đến n lần, khỉ thế, hehehe, hôm qua nó có cái ảnh làm khỉ độc kinh. Bắt cá nhưng bị ngã thế là ko mang về nhà được, hic. Lần nào đi mình cũng là đứa bị ngã nhiều nhất, huhuhuu, bé xiu nhất nhà mà .... ghét thế.


#51 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 23/06/2008 - 17:33

Nóng$

Ai bảo không phải mùa hè, ai bảo mưa suốt,ai bảo không giống tháng sáu, hai hôm nay có khác gì ...

Nước như ai nấu, chết cả cá cớ.
Cua ngoi lên bờ ...

Uhm nhớ thế, thời tiết gì mà khiến cho nó đến khốn khổ, mệt bã người, đau ê ẩm, híc tối nay lại phải lên nhà con bạn thân, lên thể nào cũng được nghe một bài trách mắng của Mẹ ... uhuuhuhuhu... đến là khổ cái thân tôi, ai bảo cứ thân làm gì lắm thế, làm sao chiều lòng hết các bà mẹ ông bô. hic!

uhm@ con bạn nó 2 tháng nữa là cưới rồi, thế là lại chỉ còn 2 đứa hâm nhất, chẳng còn ai chung đường với mình nữa rồi. Buồn cười, nhiều khi thấy t/c con người như nước lã ấy, cho vào tủ lạnh thì là đá bỏ ra ngoài nắng thì bốc hơi, sau sau ý vẫn là nước, chả có vị j.

uhm, nhiều chuyện, mệt người nhỉ? tự nhiên chẳng muốn chơi với ai hết, muốn kệ hết, ko quan tâm làm j cho mệt.hic@


#52 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 25/06/2008 - 19:51

cái j là cái j hem bít, chắc từ hôm con ỉn bị ong đốt là nó hấp luôn sao ý!

#53 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 26/06/2008 - 13:48

Hắn Giận thật vo, eo ôi bùn cười đúng là hắn trẻ con hơn đứa ranh con này oài, :lol: ... đi mà im lặng vớ, bùn cười mà hok dám cười, sáng này leo núi nóng kinh, chẳng có tí gió nào cả, hức .... chịu thiệt.

#54 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 27/06/2008 - 17:52

Nó nhìn mưa đang xối xả trên mặt đường, lênh loáng nước là nước, không gì ngoài những tiếng, rào rào, gió hút qua khe cửa nghe đến rùng người... Uhm nó không muốn lo lắng những vớ vẩn ấy nữa, những tin nhắn nhiều hơn và dày hơn, và khó chịu quá, con đường nó đi khó vậy sao? khó đến thế sao? nhiều vật cản, nó ghét những cạm bẫy dùng dằng phía trước, nó ơn ớn cái cảm giác bị lôi tuột vào những rắc rối đã hiển hiện trc mắt ... :kopfkratz: ....

Nó chẳng muốn nghĩ ngợi điều j, thế mà vẫn nhức điên cả đầu, muốn lấy máy về nhà, muốn tự làm, uhm ... có lẽ sẽ lấy về, nhưng chưa có lý do nào cho hợp lí cả, đầu óc mụ mẫm đi, ơi giời ơi! Nó ko biêt h nó trở thành ai nữa rồi, ko biết là cái j nữa rồi..................................... như một ... :lol:


#55 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 28/06/2008 - 14:12

Nó! sống trong vòng tay bạn bè nó, những người bạn yêu quý nhất của nó, thế mà sao vẫn thiếu vắng, vẫn chẳng nhìn thấy ng hiểu nó.. nó nhớ nhóc vì hôm qua nó đi dưới mưa với Mày bạn nó....Nó đã về vào cái h mà chưa bao h nó nghĩ ... ờ nó như lơ lửng tầng không... ngồi măm bánh Fresh - Pie + uống sữa hộp và mặc sự đời quanh nó,uhm nhỉ, nó nhận ra là chả việc j phải bận tâm quá nhiều đến bất cứ ai bất cứ cai j cả :d dỡ mệt bao nhiêu... ngủ nhiều hơn hơn nữa là okie. :d :lol: :lol: .

#56 Thảo Anh

    Thành viên tích cực


  • Thành viên
  • PipPipPip
  • 313 Bài viết:
  • 48 chủ đề
2

Đăng vào: 30/06/2008 - 18:28

10 ngày ...

Đã 10 ngày rồi - nhanh thật, nhiều chuyện này, mệt này, ốm tong teo này, nhảy lên bàn cân còn 39kg, ôi trời ơi .... mệt phờ người.

Bạn bè tí nhỉ ? bạn bè gì ? cả năm cả tháng chả thấy mặt nhau, đến khi có chuyện thấy nhau là đủ nhỉ? nhưng ... ôi sao mà nhìu cái bực thế chứ, ước j ta giàu thật giàu nhỉ ? lúc ấy còn j phải băn khoăn, sẽ chẳng như bây h.

Hôm qua ngồi với chúng nó, lúc nào chẳng ngồi, nhưng chưa có lúc nào là hok mang cái cảm giác chất tiệt ấy. :notworthy: ........

Nhiều quá, định để cái j đến thì đến mà ko dc .... :lol: ....

ta thấy ta đang lơ lửng trên mây đây, hay là đang ở giữa 18 tầng địa ngục nhỉ ..... bùn quá cơ .... :d :lol:

Ôi sao đói thế nhỉ ? dạo này người sống mà cứ như ma ý, đi đi về về vật vờ như cái bóng .... chẳng ai để ý cả.... tự nhiên thấy lẻ loi kinh lên được ....

39kg ....... huhuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu ........... tôi ơi@ sao lại thế này chứ, còn j là người nữa.hức!


#57 Thảo Anh

    Thành viên tích cực


  • Thành viên
  • PipPipPip
  • 313 Bài viết:
  • 48 chủ đề
2

Đăng vào: 30/06/2008 - 18:41

Bỏ QUên!


Đã bỏ quên chưa? đã đến lúc close topic chưa? đã đến lúc khép tất cả lại chưa? ai biết không? .............

Sẽ chẳng bao giờ có bắt đầu đâu, sao mày ngây thơ thế ? ngây ngô đến tội nghiệp, sao không dừng tất cả lại đi, sao còn để lại, dừng như con giã còng vọng tưởng ????

Mày biết cái j đang chờ mày phía trước khi mày đã chọn con đường này để đi kia mà, mày biết kết cuộc mà, sao còn cố dấn thân vào ????

Yêu ư ? mày mà cũng còn biết yêu sao? còn biết tình yêu là gì sao? hahaha ... buồn cười quá. Mày nghĩ là j chứ?

Sẽ không có gì tốt đẹp cho mày ở phía trước con đường này đâu, sao còn vẫn đi, hãy dừng lại thôi, đừng yêu đuối và ngôc nghếch thế, rồi thời gian sẽ giúp mày lãng quên rất nhiều thứ, nhiều chuyện và nhiều người.

Hãy tự đập nát cái lâu đài mà mày tự xây đi, đừng nuôi ước vọng làm gì, rồi lại thất vọng thôi.

Hãy sống mặc nhiên như mày đã sống ấy.

Hãy bỏ quên đi ....


#58 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 02/07/2008 - 18:43

Bán cảm xúc .... Chiều.


Những bông hoa li ti, xuất hiện trong cái thứ ánh sáng làn lạt của chiều, thời gian tĩnh lại, ập đến cơn mưa từ đâu xối xả, như trút hết những nhem nhá cuộc đời lênh láng ra đường. Bên kia gánh hàng rong, còng lưng bán - Những bó hồng tỉ muội ... Chiều! Bất chợt như thấm thía, thương thương gánh hàng rong, khấp khưởi trong con phố lạnh ngắt không bóng người.

Gọi! tiếng gọi như gào lên, rồi mìm cười người bán hàng rong, không buồn chú mưa, mua, mua chứ một bó tỷ muội.

Tôi trong cái ánh sáng làn lạt đó bỗng như nhận ra mình ảo tưởng quá nhiều, cuộc sống thì chất ngất những vướng vất, cơ hội bay đi, nghiễm nhiên tôi trở thành kẻ bị bỏ rơi, tan chảy như thứ nước mưa lênh láng dưới lòng đường. Những bàn chân đi qua thản nhiên, chà đạp, kỳ cọ, luống lên những bùn đất cuốn chặt vào gót, như một con rắn loằng ngoằng quanh quẩn.

Tôi trong cái hình hài của giọt mưa chiều, bỗng muốn lây lúng, nhảy nhót, hí hửng muốn, muốn ôm hết những hình hài hoa, hoa ... tất cả. Tham lam, vâng tham lam như một kẻ bị bỏ rơi, rồi tự cười nhạt, nó có giống nụ cười như tự chế diễu mình, cứ như hay khoa chương lên rồi lại phập phùng lo sợ, tôi đã cười, như thế, thư thế, rồi gương mặt Gió hiện ra, hiền từ và nụ cười đáng yêu ...

Tôi - Không lạnh buốt như tôi vẫn nghĩ, thế rồi cũng nhận ra chút gì đằng sau cái thời tiết ẩm ướt rồi lại chang chang lên ngột ngạt ngày qua, tháng quá, đã bao giờ năm qua như thế ? chưa đâu ... chưa bao giờ năm qua như thế, và như thế có nghĩa là tôi - đáng yêu - đang yêu một cách ngấm ngầm mà không dám tự nhận.

Tôi _ lẩn tránh trong cái màn sương đêm và thấy mình ú ớ khi sắp vuột mất cái gì? đánh rơi cái gì ? trong đêm qua.

Tình yêu - Tôi - Âm ỉ như đống tàn tro trong lòng đất, đã loãng ra và bão hòa tất thẩy, thôi kệ, cứ ném nó đi vào bất tận khoảng không của ngày, cả anh cũng ném đi, mặc nhiên tôi thấy ghét, ghét cái tâm tư, khốn khổ này.

Tôi - Yêu - Gió hay là Tình yêu - Yêu - Tôi ??????

Tôi trong cái vòng lốc ấy, cứ níu giữ cứ cuốn chặt, sắc bén đến mức, tôi cảm nhận được rằng, tôi chỉ cần cựa nhẹ, trái tim tôi sẽ bị khứa, những vết nứt không ngần ngại mà sâu hoắm vào nó, rát bỏng - Tôi biết phía trước con đường tôi đi, còn nhiều lắm nhiều lắm những vết khứa, những vết khứa nó cứ đang dìu dắt tôi trở về với quá khứ.

Không! Tôi quả quyết rằng tôi không sống với quá khứ, Tôi sống với tôi của ngày hôm nay, dù cái thứ ánh sáng lập lòe đầy ngán ngẩm ấy có rót vào tai tôi những tai họa, đầy đau đớn, tôi cũng không sợ. Tôi sẽ bước về phía có Anh - có thể là Tình Yêu - có thể chỉ là những cảm xúc, Tôi đã quyết định!

Tôi thấy tôi đúng.

Đứng trong bóng tối, tôi nhìn thấy cái bóng của tôi, như đang vẫy gọi điều gì rối rắm, xăm xoi và ngạo ngược. Trong khoảng ngực trắng ngần của trời, lại là một nốt ruồi trâu của đáy đấy. Không phải bóng tối mà là sự hoảng loạn cô độc vây bủa lấy cái bóng cả tôi, trong giấy lát, bất thần, sợ hãi.....

Đêm thật tĩnh lặng!

Bỗng trong lùng cây, đen ùm một con mèo trắng lao thằng về phía có ánh trăng vằng vặc, tiếng kêu như muốn cảo cấu cắn xé, nhai gấu nghiếm từng cái không gian tĩnh mịch trong đêm tối. Không sợ hãi, chẳng hoảng loạn, mà tôi cứ thấy mình lặng lẽ quan sát, con mèo trắng kêu ngao ngao, như tiếng trẻ con khóc, trong cái tĩnh mịnh ấy của đêm.

Tôi im lặng, nhìn mưa ngoài cửa sổ, chẳng có ánh trăng nào cả,làm gì có trăng trong cái đêm lạt lẽo này? trăng không có và cũng chẳng có con mèo trắng nào cả,chỉ có mưa và những tiếng sấm sét ầm trời, những tiếng gào thét khinh hoàng của cơn giông.


..........

Trích dẫn

Sáng! cái thứ ánh sáng dìu dịu, lọt qua tấm kính xuyên thằng vào mặt, nhưng vẫn đầy dịu dàng ... tiếng nhạc dịu êm bên tai, thúc dục, tôi với tay lấy cái điện thoại, nghe thật gần bản nhạc báo thức ... cuối cùng trời cũng sáng!

Nhưng - không - phải - nhạc chuông báo thức!

Mà là một tin nhắn : '' Dậy chưa cobe - chào buổi sáng, chúc em một ngày vui vẻ .''

Tôi nhướng mình lên khoan khoái và hít một hơi thật sâu vào lồng ngực - tự chúc mình một ngày tốt lành và chúc Gió iêu của tôi mọi điều tốt lành.


#59 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 03/07/2008 - 19:16

Giọt Nước

Hình đã đăng
Ảnh: Anh Dương




Giọt nước!

Không! Dứt khoát là không, tôi không gọi nó là giọt nước, mà tôi muốn gọi nó là Giọt sương thu.

Không! Dứt khoát là không, Tôi nhất định sẽ gọi em là Giọt Mưa Thu, như thế E nhé.

Gửi: Giọt Mưa Thu

Cứ là như thế đi, vì tôi thích như thế ....

E - Xuất hiện trước tôi nhẹ nhàng, đợn điệu nhưng kiểu cách và có cái gì đó ám ảnh trong đôi mắt tròn xoe trong vắt của em, à không - Tôi nhìn thấy trong đáy đôi mắt đấy là chút bụi của đời.

E - cứ như cơn mưa mùa thu của tôi ấy, cơn mưa của quá khứ trong tôi ập về, trống trải, E khiến cho tôi cứ nhớ, nhớ mãi hình ảnh con bé yêu quý của tôi, nó gọn gàng và ngoan ngoãn trong vòng tay bé xíu của tôi năm tôi lên 7, E đáng yêu hơn cả thế, và tôi cứ yêu thương từ lúc nào chẳng biết. E xuất hiện trước tôi nguyên vẹn hình hài, đẹp xinh và thỏa mãn làm sao ????

Tôi đã và cứ đi tìm mãi một cái bóng cho đến ngày em xuất hiện trước tôi, tôi bàng hoàng nhận ra em rất giống, và tôi không phải vì em giống cô bé - mà quý mến em.

Tôi - không muốn em lại cũng trở thành một cái bóng như tôi, không muốn em cứ bế tắc với cái nghẹn đời mình, không muốn nhìn em, đứng im mà lặng lẽ bước những bước vô định về phía trước, khi thủy triều lên nước sẽ dâng rất cao, em biết điều đó mà .

Chiều!

Tôi đọc thật nhiều lần trang Nk của Em, dường như em chẳng cần đến một vết rách nào, và cũng chẳng cần đến sự va chạm nào, em cũng sẽ tự nhiên biến mất hay là vỡ vụn ra từng mảnh ...

E viết thật nhiều, đầy rấy những ấm ức, những nỗi đau và cả những mảnh vỡ ấy cứ như đang găm vào thân thể em mỗi lúc mỗi nhiều. Hay em đang tự găm chúng vào những nỗi đau, tôi biết khi người ta đau quá , người ta vẫn thường tạo ra những vết thương mới, để những vết thương cũ không nhức nhối nữa, nhưng em không hiểu, như thế là ngốc lắm.

Tôi gặp Em - không như trong sự tưởng tượng của tôi, em mạnh khỏe và rất cá tính, em nào có cái gì .... thế mà ...
có lẽ là do cuộc sống và số phận sắp đặt, nên ta khác nhau - Tôi - chả bao h tin vào số phận, Tôi nghĩ tất cả là do con người tạo ra mà thôi. Tôi đã rất mong có thể làm điều gì đó khác đi cho em, may quá, em bắt đầu viết, mỗi lần viết cũng như mỗi lần tự lần mò và vá lại những vết thương mà thời gian và họ đã mang đến cho em.

Tôi ước tôi là một thiên thần có thể xóa hết niềm đau trong em, có thể, nếu có thể ... Tôi cũng không hiểu lắm về những lý do của người lớn, vô số những ngụy biện, giả tạo để che lấp những sai lầm mà họ gây ra. Tôi cũng đã có lúc đầy căm thù, đầy oán hận và thậm chí tôi đã nghĩ mình có thể ...

E viết về tình yêu rất nhiều, em viết về những cậu bạn trai cũ & mới của em, em viết và tôi biết, lúc em viết lên những dòng chữ ấy cũng là lúc nước mắt em tan chảy, cũng là lúc em có được chút thanh thản, thanh thản trong cái day dứt của nỗi đau của riêng em, chỉ em biết và mình em hiểu. Nhưng tôi đã ước gì em có thể vùng lên, mạnh mẽ như em chưa từng mạnh mẽ, hãy đánh bại tất cả những kẻ cản bước đường em đi, dù cho đó là bất kỳ ai hoặc là em hãy dửng dưng mà sống vượt qua họ, để tôi luôn được thấy em tỏa sáng dù em ở bất cứ nơi nào.

Em có nhìn giọt sương thu kia không? Long lanh trên cánh lá và những tia sáng như tụ lại trong vắt trong ...

E có nhìn chiếc lá kia không? Nó có phải mang tên của một loài hoa dại, nó có phải là loại cây cứ chạm vào là lá khép lại, và điều đặc biệt nữa, Hoa rất đẹp!

E có muốn biết vì sao Tôi lại gọi là giọt sương thu không?

Bởi vì : - Nó là Nước - Và - Mẹ - vẫn nói với tôi rằng nước là thứ cắt sắc nhất, nước chảy đá mòn và nước thì không bao giờ ngừng chảy và luôn luôn thẩm thấu, thấm vào tận sâu thẳm lòng đất, thấm xuyên qua cả những lớp đá sỏi và rồi lại được bốc hơi bay lên làm mây khi thứ ánh sáng từ phía mặt trời rọi xuống, Những đám mây bồng bềnh trắng muốt, những đám mây hồng, đen khi nặng chĩu, sẽ rơi ra từ đấy cái thứ nước người ta gọi là mưa.

Em yêu mưa - bởi vì tôi biết, em không điêng như em vẫn tự nhận mình thế, với riêng tôi em thật đặc biệt, thật đấy ngốc nghếch của tôi ạ. E rất đặc biệt !

E thấy đắng ngắt - và - Tôi cũng thấy đắng ngắt nơi mà những nỗi đau ngưng tụ thì sao không để nó là nước, để nó tự nhiên thẩm thấu, rồi để nó rơi .... và bốc hơi ?


Có thể Tôi hiểu E ! Có thể mọi người hiểu E - Nhưng có thể em và họ chả hiểu tôi đang viết linh tinh cái gì trong cái topic này E nhỉ ? Nhưng thây kệ thiên hạ - Tôi viết mình tôi hiểu là được @



#60 Thảo Anh

    Thành viên tích cực


  • Thành viên
  • PipPipPip
  • 313 Bài viết:
  • 48 chủ đề
2

Đăng vào: 04/07/2008 - 18:51

Hình đã đăng
Ảnh: N.H.O


Con Điên!

Có một con rất điên, ngày ngày làm những việc liên thiên và Tôi gọi con điên là Nó!

Nó cứ một mình một xó, một mình một góc, buồn lóc ngóc và lúc nào cũng một mình.

Nhìn nó - 100% ai cũng bảo sướng vì nó là con một, nhưng chỉ mình nó biết, nó là một đứa con một vay mượn cả đời nợ trả không hết.

Con điên cũng có những cái sn như những người bạn cùng lứa tuổi nó, nhưng những cái sn nhật đấy bao giờ cũng có cả những trì triết, mắng mỏ, chửi bới... chưa bao giờ có ngày sn vui.

Con điên ít khóc hay cười, sống nhiều khi rất giả tạo, giả tạo với chính nó, giả tạo cho đến khi chính con điên không chịu nổi, nó sẽ chốn vào cái chuồng của nó, trong một góc tối và bắt đầu đếm. Những hạt nước ở trong mắt nó rơi ra mằn mặn, con điên vì ở một mình một cõi, riết rồi quen và thành thích từ lúc nào không biết ? tuy con điên sống rất giả tạo với chính nó, nhưng nó lại rất yêu sự thật, dù sự thật ấy có thể giết chết chính nó - nó vẫn yêu.

Con điên - nghiễm nhiện nhận nó giống như một cái cây, và cái cây trên kia có phải cũng như nó? một mình một cõi, ngày ngày vẫn vui vẻ với con người, đêm đến chỉ có một mình một nơi, cô độc không? Nhiều khi tôi tự hỏi nó có cô độc không? vâng! Tôi cũng chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn, nhìn mãi mà không biết chán, không sao chán được những hình ảnh mà con điên ấy khóc, con điên ấy cười và cả cách nó yêu thương người khác.

À! Tôi quên - Con điên ấy biết yêu. Bạn đừng ngạc nhiên vì trước khi nó là một con điên, nó cũng đã từng là một đứa trẻ, và trước khi nó điên hẳn như bây giờ thì nó cũng là một con người đấy.

Tôi vẫn luôn ở đấy nhìn nó, khi nó khóc, khi nó cười và cả khi nó lảm nhảm một mình với cái bóng của nó.

Tôi chết lặng - trước những hình ảnh của nó, rất rõ ràng nhưng cũng mông lung như một bóng ma.

Con điên không thể nhìn thấy tôi, ở bất kỳ chỗ nào trong tầm kiểm soát của nó, mọi thứ bóng tối bao trùm lên nó, tiếng chửi rủa ngày ngày nghe thành quen, Nó cũng hay đùa nhiều khi làm tôi cười mãi.

Tôi rất thích ngắm nhìn nó, khi nó bắt đầu cầm vào cái chổi lông, cũng như chia những cung màu, những sắc màu sơn dầu đối với tôi cũng thật khó để pha, nhưng nó lại làm điều đó một cách thuần thục như bản năng. Con điên vẽ, tay nó thật nhanh thoăn thoắt những nét tút táp trên tấm kính khuân bản to trước mặt tôi, tôi nhìn sâu vào mắt nó chẳng có gì ngoài một làn nước run rảy mỏng manh như những sợi khói lan lan bay cuối trời chiều.

Con điên, dùng cây chổi lông như một bản năng đối trọi với cuộc chiến của chính nó, những nét tút rất thẳng mỏng và sắc, nhưng cũng đầy run rảy sợ hãi, như là cả trời đêm đang nhấn chìm nó, và nuốt chửng cả cái tia sáng duy nhất trong tầm mắt của nó.

Con điên vẽ gì bạn biết không? Tôi biết - Đấy là một bức rừng đêm trên mặt kính trong suốt ấy, bức tranh 2 mặt, tôi nghĩ thế, vì đã dõi theo từng cử chỉ trên khuân mặt của nó, trên đôi bàn nhỏ xíu của nó và cả ánh mắt tối dần đi cũng như bừng sáng lên. Góc chéo và đối diện với đằng sau bức tranh nó chải chuốt từ đầu đến giờ.

Một bức tranh quá đẹp, quá hoàn hảo, sát cánh rừng êm ả và 2 con miu ngoan hiền ngủ ngon trên đám lá khô dòn, ánh trăng trên cao chiếu xuống lòng sông rồi hắt lên những ánh vàng óng, lũ đom đóm tụ lại đông nghịt sáng cả một khoảng rừng, rồi tung tẩy trên những ngọn lá cây rừng là những hạt sương long lanh, long lanh trong đêm với ánh trăng hiền lành, tiếng gió reo vui ca hát bản nhạc rừng, lũ dế mèn cùng nhau hợp sướng bản tình trong đêm.

Tôi như quên béng đi cả con điên đang chưng hửng đứng ở phía trước, hơi lạnh phả vào mặt tôi, một cơn gió trái mùa buôn buốt, con điên vẫn ở nguyên đấy, khuân mặt dửng dưng, nhếch mép cười, ôi trông thật khinh đời. Ơ nhưng mà trong mắt nó, chẳng còn thấy những sợi khói của tôi đâu nữa, đôi mắt kia đỏ hoe, khuân mặt bất thần, đến tê người, tôi như đóng băng mọi cả giác, con điên lúc ấy như một pho tượng hóa đá, hay là tôi hoa mắt nhỉ ?

Khó khăn lắm tôi mới di chuyển đến đằng sau nó, trong sự tĩnh lặng ấy, để không kịp tạo nên một tiếng động nào, ... điếng người với cảnh tượng bên này của tấm kính. Như một cơn ác mộng thật khủng khiếp, tôi bần thần, đứng đực người ra, miệng khô cong như người câm đắng họng, chân tay tôi như không phải là của tôi, Không! Tôi lắc mạnh đầu, cố để mình không mụ mẫm, con điên vẫn chỉ là một con điên mà thôi, sẽ không có một sự giả tạo nào điên đảo được hơn thế nữa. Bức tranh trước mặt tôi thật sỗng sược, điên đảo và chết chóc cầm tù.... khủng khiếp,thật khủng khiếp, tôi cố với lấy, cố bấu vít vào một cái gì từ phía ánh sáng suy nhất, nhưng không làm được, thật vô dụng, tôi muốn đặp nát cái bức tranh bằng kính ấy đi, tôi cứ ú ớ như người không trọng lượng. Tiếng cười chế nhạo ầm lên, con điên đang cười, nó cười sặc sụa, khanh khách ... tiếng cười đinh tai nhức óc, tôi thấy thân thể mình như tan ra, vỡ vụn, con điên cười càng to, tôi thấy tôi cũng như chính cái cái bức tranh kính ấy, nó không vỡ, mà tôi đang vỡ vụn ra... con điên vẫn cười.

Tôi lảo đảo ngã xuống, có tiếng gọi tôi, có tiếng quát tháo ầm ĩ, có .... rất nhiều, rất nhiều mảnh vỡ, vụn nát, tôi tan ra và con điên vẫn cười, cố chống mắt lên có căng ra để nhìn thật rõ con điên, con điên mặc một cái áo trắng chùng kín chân, rộng thùng thình và tiếng cười đầy chết chóc ... con điên mang hình hài kia, ôi nó mang hình hài của tôi, nó đánh lừa tôi, để ăn cắp hình hài của tôi, con điên có cái dáng vẻ hiền lành mà đầy phẫn uất. Không có một sức mạnh nào cứu tôi, không một bàn tay nào dang ra, không một tiếng gọi nào được đáp trả, tôi vẫn đang tan ra, cánh tay tôi, đôi chân tôi, ôi ... chúng đang dần dần xuất hiện trước mặt tôi.. con điên... Nó mang hình hài của tôi và mở dần đi cùng bức tranh kính... hãi hùng và đầy hoảng loạn...

Sáng, có một luồng sáng ập đến, tấm kinh vỡ nát tạo lên một tiếng động ầm trời, con biến mất.

Trích dẫn

12h trưa tiếng chuông nhà thờ vang vọng làm tôi hốt hoảng, bật dậy, ôi mặt trời, cảm ơn ánh sáng, nếu không có đấng tối cao trên trời, có lẽ tôi đã tự giết chết mình trong cơn mộng mị - thật đáng sợ.


Tái Bút: N.H.O






Chủ đề tương tự Thu gọn

  Chủ đề Diễn đàn Bắt đầu bởi Thống kê Bài viết cuối