Về Với đời thường
#21
Đăng vào: 17/01/2010 - 20:31
Càng ngày...Thấy trống vắng đến lạ
#22
Đăng vào: 18/01/2010 - 19:20
Có lẽ....Ốm rồi
#23
Đăng vào: 19/01/2010 - 14:29
chỉ tiếc là lòng người không bình yên...
#24
Đăng vào: 20/01/2010 - 09:34
đi đâu hết rồi ý
Thấy nhẹ tênh ở trong đầu....!
#25
Đăng vào: 21/01/2010 - 22:42
Thói quen hay cái sở thích ..chấp nhận hay là đã làm quen ....mặc nhiên cho những điều như đó xẩy đến ...chỉ có thay đổi từ 1 hướng phía khác mà thôi...Thấy cũng có chiều biến tốt hơn ...
Dù sao thì những thế hệ khác nhau có chiều hướng và suy nghĩ khác nhau...Không trách và không giận ..chỉ cố gắng ép mình làm quen đc với tư duy đó ...Thay đổi 1 chút khi ở bên kia...rồi sẽ lại là mình khi về phía bên này ....dù sao thì ...cũng vì ngay sau mà....chẳng phải đã tập quen lâu rồi sao...? Tự nhiên hnay lại thấy cay ở mắt ...
Những hình ảnh ...vài ba câu nói ...những tin nhắn còn sót lại ..cố gắng lưu giữ...bằng mọi cách trân trọng...nâng niu....thế mà đùng 1 cái ...delete trong phút chốc ...thế là đã xong ...Không thèm lấy lại...lấy lại làm j khi tất cả đã ở trong tim....
Tin chứ...nhưng đôi khi hành động không đủ làm cảm giác hp ấy sống lại....cảm giác đó bay đi rồi ...theo gió của mùa đông...Ko thấy cây rung mà thấy lạnh buốt ở trong lòng
Khi đêm nay mưa rả rích ..có 1 người khóc thầm đếm mưa rơi ...
Bao nhiêu lâu nữa ..cảm xúc viết văn trở về ...
#26
Đăng vào: 22/01/2010 - 20:00
sao bỗng nhiên thấy nhớ thế không biết
Không thích tết, nhưng thèm những ngày như vậy mới có thể gần....
#27
Đăng vào: 23/01/2010 - 23:55
Ko tin...ko tin
#28
Đăng vào: 24/01/2010 - 21:56
Em phải bình yên em nhé
#29
Đăng vào: 25/01/2010 - 10:33
#30
Đăng vào: 01/02/2010 - 20:32
Hnay Hn nắng và nóng quá
#31
Đăng vào: 02/02/2010 - 16:10
Tập tin đính kèm
#32
Đăng vào: 06/02/2010 - 21:35
#33
Đăng vào: 21/04/2010 - 11:13
biết làm tn bh ?
#34
Đăng vào: 26/04/2010 - 20:11
Cảm ơn ngày mưa của ký ức, vì ngày ấy em đã bắt đầu học bài học đầu tiên của cuộc sống: "Bài học về tình yêu".
Cảm ơn anh vì anh là người dạy cho em thế nào là "hoa hồng" và thế nào là "mật đắng". Và cảm ơn vì anh đã buông tay em.
Em đã ở lại. Em hụt hẫng và chơi vơi. Em lang thang trên mọi nẻo đường của dĩ vãng. Và đặc biệt, em đã suy nghĩ và nghiền ngẫm từng "bài học" của anh. Và... em nhận ra rằng anh là một người bạn không cùng giới tuyến, anh là một "người thầy bất đắc dĩ" và anh là người đàn ông không phải dành cho em.
Nhỏ bạn thân từng hỏi em rằng: "Mày có hối hận khi yêu hắn không?" Câu trả lời của em là: "Không!" Em không hối hận không có nghĩa là em còn luyến tiếc hay vấn vương, đơn giản chỉ là em luôn nhìn trực diện vấn đề và tự hỏi mình: "Mày học được những gì?"
Em học được nơi anh nhiều điều: lòng người, cách cư xử, cách để nước mắt chảy ngược vào trong mà môi vẫn mỉm cười. Không phải anh tận tình dạy cho em những điều ấy, mà có lẽ vì tạo hoá vô tình đã để anh dạy cho em. Điều đặc biệt là em đã tự mình học được cách đứng lên sau khi vấp ngã - để hiểu được điều này, cái giá phải trả là em đã bước ra khỏi thế giới của sự vô tư và trong sáng. Em đã biết cách "đi với Bụt mặc áo cà sa" còn "đi với ma phải mặc áo giấy" - như thế em sẽ không dễ dàng gì bị ngã, phải không anh?
Thỉnh thoảng em nghĩ về chữ "duyên", có lẽ cuộc gặp gỡ của hai ta cũng là do chữ "duyên" mà ra. Nhân gian có câu: "Duyên tự sinh ắt duyên tự diệt". Khả dĩ lắm chứ! Vì ta vô tình gặp nhau để rồi vô tình rẽ sang hai lối khác biệt - một dành cho riêng anh và một chỉ dành riêng mình em.
Em từng khóc trong đớn đau vào những giây phút ngỡ ngàng khi biết mình bị ngã. Nhưng em cũng từng cười hả hê vì nhận ra em may mắn khi không cùng anh vun vén chữ "duyên". Biết vậy, nhưng có đôi lúc em thấy cuộc sống mình có chút dư vị của anh để lại và hơi bị xáo trộn. Em tự hỏi phải chăng em quá yếu lòng? Nhưng không sao, em đã biết được rằng anh chỉ là một phần của quá khứ mà em không thể chối bỏ. Em biết rằng ta đã đi qua đời nhau và em sẽ không ngoảnh đầu lại để tìm chữ "duyên". Vì anh đã là quá khứ của em.
Ngày mai - em sẽ vun vén cho tương lai của chính em, em sẽ vững bước trên con đường của riêng mình mà không có sự hiện diện của anh. Nơi ấy, em sẽ hạnh phúc bên người yêu em và em sẽ dành trọn cuộc đời mình cho anh ấy. Chắc chắn là thế! Em sẽ sống thanh thản và vui tươi vì em xứng đáng được như thế mà.
Cốt lõi là em sẽ cố gắng sống thật tốt và tận hưởng, vì ngày ấy là ngày mà em đang sống đây!
#35
Đăng vào: 27/04/2010 - 19:22
#36
Đăng vào: 28/04/2010 - 19:53
Em không thích những cơn mưa mùa xuân, những cơn mưa dài như nỗi nhớ, da diết và ám ảnh như nỗi nhớ. Em luôn mong những xúc cảm trong trái tim mình giống những cơn mưa mùa hạ, đến bất ngờ và đi cũng thật nhanh mà không thể.
Bắt đầu là cảm giác lạnh, lạnh như ngâm mình trong nước đá, như đi cả ngày dưới cơn mưa. Rồi nóng, sốt và mệt mỏi, không muốn nghĩ không muốn nhớ nhưng những ký ức xưa cũ cứ hiện về như xem một cuốn phim. Chẳng hiểu sao trong trạng thái mê man đó, em lại thấy rõ hình ảnh của anh trong những phút giây phút cuối cùng
Bây giờ em biết, không phải cứ kết thúc bằng một đám cưới mới gọi là tình yêu, không phải cứ ra đi là bỏ cuộc. Có thể ra đi là để yêu thương nhiều hơn, để biết yêu và biết hi sinh cho tình yêu của mình...
Em đi dưới một cơn mưa mùa xuân và cơ thể bị cảm lạnh. Tình yêu đi qua em và trái tim em cũng bị cảm lạnh, nhưng em không thể ra hiệu thuốc, mua một loại dược phẩm nào đó để chữa lành cho trái tim mình. Em sẽ viết một câu chuyện của riêng mình, có thể em không gặp được hoàng tử, có thể em lại tan thành bọt biển nhưng em biết mình đã dám sống, đã yêu thương và hạnh phúc bởi vị của hạnh phúc không chỉ có ngọt ngào.
#37
Đăng vào: 29/04/2010 - 09:58
Dừng lại một phút giây, nó thấy đời vẫn đẹp, đẹp vì còn những thứ gọi là gia đình, gọi là mái ấm, và quan trọng nhất, còn có tấm lòng của những người yêu thương nó
#38
Đăng vào: 30/04/2010 - 19:27
#39
Đăng vào: 02/05/2010 - 09:39
Đôi khi em cần một lần đón đưa, một điểm tựa cho ngày làm việc căng thẳng phía trước... nhưng anh không đến.
Đôi khi em mộng mơ, em cần anh là một người mơ mộng... nhưng cái em cần thì anh không có.
Có một thứ mà "em" cần mà "anh" không có: đó là lời xin lỗi!
#40
Đăng vào: 08/05/2010 - 00:16
cảm thấy khổ quá thì ...đi mà yêu ng khác.Cũng có đến lúc mình nt những tn vô tâm và đểu giả đến thế sao ?thế nào là khổ quá. thế nào là cảm thấy mệt mỏi, thế nào là cái vận...mà là không thể rời xa hả ? làm j có cái j là ko thể chứ.chẳng qua là ...chẳng dám làm mà thôi.
Không dám làm từ nhiều năm về trc, ko dám làm tại thời điểm này .nếu ko ai dám làm thì chẳng bh phải xa nhau hết..
Cuối cùng vẫn là..Giận hờn và đỏng đảnh
Thèm đến khóc 1 bờ vai tin cậy
Chủ đề tương tự
| Chủ đề | Diễn đàn | Bắt đầu bởi | Thống kê | Bài viết cuối | |
|---|---|---|---|---|---|
Mạng xã hội SÓC LỌ www.so.cl của Microsoft mới ra đời |
Internet & Network | Những điều giản dị |
|
|
|
Cần đối tác cung cấp Bia hơi Hà Nội |
Rao Vặt | Chợ Lạng Sơn |
|
|
|
hình ảnh
em ở hữu lũng. ai ở hữu lũng cho mình làm quen với ạ |
Hữu Lũng | doankimanhls |
|
|
|
Làm quen với ai ở Văn Quan |
Văn Quan | anhchung |
|
|
|
Cái chết thương tâm của Người Nhện khi đến Việt Nam |
Tổng hợp | LEHAI |
|
|


















