bantinhcamuadong, vào 01:22 - 23/05/2010, đã nói:
Thôi, tốt nhất không nên nhớ gì cả để dễ sống hơn, cho cả em và anh.....
Em biết gọi anh như thế nào đây
Là bạn ?
Là anh ?
Hay là gì khác ?
Và trong anh... Trời ơi em không biết
Em là gì giữa bề bộn đời anh ?
Gọi thế nào cho thỏa nỗi riêng chung ?
Để không ai khổ tâm, không ai thấy mình có lỗi
Tất cả tại cuộc đời, cuộc đời tự cho là mình rộng rãi
Nhưng rồi cuộc đời có chứa nổi mình đâu !
Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau
Đau lòng em, đau lòng anh, đau lòng người, tội lắm !
Nhưng em tin cuộc đời này sâu rộng
Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta...
Bài thơ này nghe xót xa quá. Đã đọc nhiều bài thơ về tình yêu đơn phương nhưng chưa thấy bài nào xót xa và đớn đau như vậy. Chia sẻ nỗi buồn....
Ngày anh lấy chị tim em buồn muốn khóc
Cũng phải rồi đáng kiếp đơn phương
Em dại khờ một lần gặp đã thương
Dẫu vẫn biết anh đã là của chị.
Nhưng TY do trái tim em ngự trị ,
Em ko thể nào bảo nó đừng yêu anh
Cũng bởi tại trò đùa nghịch của trời xanh
Sao lại có chuyện TY sét đánh.
Yêu đơn phương dối lòng trong giấc ngủ
Cứ tưởng tượng rằng anh đang ở cạnh bên.
Rồi tỉnh dậy em chẳng thể nào quên
Vì sự thật anh vẫn là của chị.
Con tim làm TY thành nghịch lý
Nhưng để rồi em cũng chợt nhận ra
Và giờ đây nhớ lại ngày tháng qua
Mỗi tình đầu yêu đơn phương mãi mãi.