Đăng vào: 16/01/2010 - 19:37
"Sao anh lại đến...
Phố cuối đông,cơn gió vô thường
Những mỏng manh,bụi mờ sũng nước
Làm sao ủ ấm được tay em
Sao anh lại đến...
Phố cuối đông,vệt nắng vô thường
Những hanh hao,rối bời vết xước
Làm sao vẽ nổi được yêu thương
Em đợi anh, phía bóng tối con đường
Dấu niềm vui phía cuối vầng trăng khuyết
Thản nhiên như, sao trời trôi cuối biển
..... ..
Ừ thì em,bỏ lại những muộn phiền
Anh cất lại,gói quà chưa kịp mở
Trả cho em,phía mặt trời cháy đỏ
gió cũng hiền lành, như mắt em ngoan"
...
Dù muốn hay không , mỗi chúng ta ai cũng phải đi qua một mùa khắc khoải, một mùa nhớ thương, một mùa định mệnh.
Là định mệnh đã chọn Em làm phiền Anh, chứ em không muốn như thế. Em chỉ thích mình sống lặng lẽ qua mùa gió, qua mùa trăng, không cồn cào, không u mê, vì dù gì, vì dù sao, rồi tất cả cũng quay về và làm thành ảo ảnh
Nhưng vì anh...
Anh ấm áp, anh hoang hoải, anh bản năng, anh quá trùng hợp.
Nên em nhớ.
Vì anh...
Không ngọt ngào, không thiết tha, không quan tâm.
Nên em muốn.
Vì anh...
Là Gió.
Còn em chẳng thể làm bông Hoa nhỏ để giữ chân anh.
Nên tệ.
Mùa đã qua đi những quãng không bình thường.
Một ít thôi - trong cuộc đời - em đã nhớ anh - đến cạn lòng.
Một ít thôi - trong cuộc đời - em đã vứt bỏ các nguyên tắc và thói quen - để tập gần.
Một ít thôi - trong cuộc đời - em đã mong một người sẽ là chồng em - sẽ ru em ngủ bằng những điều trừu tượng hay lặng yên như nắng trời
Một ít thôi - trong cuộc đời - em đã ghen - đã thương - đã cần - và đã bình yên vô tận.
..............
" Nếu em có thể, thì việc đầu tiên e làm là sẽ chạy đến trước anh, hét thật to rằng "em yêu anh". Dù có thể sau đó em sẽ biến mất trong anh, biến mất mãi mãi. Nhưng không quan trọng, bởi anh là người đầu tiên khiến em thực sự muốn đi tìm"......
......Ừ chỉ là xúc cảm của riêng em thôi.....
16/01/2010....
Vừa nhận được một tin nhắn với nội dung ntn đây, lạ, lạ vì không hiểu làm sao người lại gửi cho ta........ thôi gửi tạm vào đây!!!