Đăng vào: 11/11/2011 - 11:26
Lâu Lắm Rồi
Lâu lắm rồi từ sau mùa vàng lá
Mình không về, mình phụ cả tình nhau
Lâu lắm rồi mây không còn êm ả
Rụng xuống đời, thêm những giọt lao đao
Anh bây giờ có còn thương buổi sáng
Ly cà phê chia nhau những ngọt bùi
Em bây giờ ly cà phê thật đắng
Uống riêng mình, tội nghiệp dấu son môi
Lâu lắm rồi mỗi khi người ta hỏi
Em cúi đầu vì... biết nói sao hơn
Con đường xưa ai làm cho nên tội
Muốn thăm nhau, đời đã lắm giận hờn
Tím hoàng hôn, con chuồn chuồn cánh mỏng
Đậu không đành rồi cũng chẳng đành bay
Thôi thì thôi em đổ thừa duyên phận
Khéo sắp bày chi cảnh ngộ lá lay
Lâu lắm rồi những bài thơ em viết
Đã đượm buồn bằng những nét chia xa
Lâu lắm rồi anh không còn tha thiết
Nên chuyện tình thành cổ tích phôi pha
Nhớ làm sao đêm trăng chờ nhau tới
Em thẹn thùng nghe anh nói lời yêu
Trăng trên cao, mỏi mòn trăng mong đợi
Lối hẹn hò thành lạnh vắng, cô liêu
Lâu lắm rồi anh vui gì nơi đó
Bên một người và... còn nhớ nhau không?
Lâu lắm rồi mộng hoang em bỏ ngỏ
Đá rêu phong còn đau những vết hằn.