Chuyển tới nội dung


- - - - -

Những câu truyện tình yêu cảm động


  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời chủ đề này
9 trả lời cho chủ đề này

#1 Cứ Bỏ Mặc Anh

    Pre V.I.P


  • Mod
  • PipPipPipPipPip
  • 1076 Bài viết:
  • 642 chủ đề
334

Đăng vào: 01/11/2010 - 22:54

[indent]80 triệu cho một "lời hứa"

Bốp !
Cả 5 ngón tay in hằn lên mặt Vũ.
Cái tát quả thật rất đau , nhưng Vũ vô cảm với cái đau thể xác này. Phải chăng với cậu , cái tát này còn quá dễ chịu so với những thứ cậu chịu đựng ở ngôi nhà này.

-*** , tao đã bảo mày không được động vào đồ của tao cơ mà !

-Nhưng thưa cậu chủ , tôi chỉ dọn dẹp phòng của cậu thôi mà?

Vũ luôn khiêm nhường trước Khánh-cậu 2 nhà họ Đặng.
Bốp ! Lại một cái đạp nữa vào bụng cậu. Vũ như là một cái bich bông để mặc cho Khánh đánh đập hành hạ , đơn giản một điều. Khánh là chủ -còn Vũ là người hầu.

-Có chuyện gì vậy cậu Khánh.

Ông quản gia cùng một số người làm khác chạy đến.

-À ! Ông đây rồi ! Nhốt thằng này vào bếp , từ giờ nó không được phép làm bất kì việc gì ở trên nhà.

Nghe rõ chưa?

-Dạ ! Vâng !

Khánh nói kiểu rất hách dịch , đơn giản hắn là Chủ.
Vũ đi từng bước lếch thếch xuống bếp mang theo tâm trạng như mọi ngày......
Nhục !
Nhục nhã !
Cậu - Lâm Duy Vũ
Tuổi đời mới 17
Cách đây 5 tháng ,gia đình đấm ấm của cậu bị siết nợ , cha mẹ cùng đường đã ôm nhau về nơi vĩnh hằng.
Bỏ lại cậu với số tiền nợ lớn.
Cậu bị bắt về làm người ở để trừ nợ dần cho những sai lầm mà bố mẹ cậu để lại.
Những người làm khác xót xa nhìn Vũ nhưng biết làm gì để giúp cậu.
Bọn họ cũng như Vũ, đều gánh trên mình một món nợ với nhà họ Đặng nên luôn phải chịu kiếp trâu kiếp ngựa ở ngôi nhà này.
Tối hôm đó , nhà họ Đặng có một bữa tiệc lớn. Con gái duy nhất của dòng họ -Đặng Thái Quỳnh Anh vừa chữa bệnh thành công ở Mỹ về.

-Nhanh lên !

Tiếng ông quản gia thục giục phòng bếp , người làm chạy đôn chạy đáo , vào những ngày này họ đều muốn thể hiện mình là một người làm tốt trước mặt chủ , chỉ mong muốn được những đồng tiền thưởng , để gánh bớt được phần nào những món nợ mà họ đang mang.
Duy nhất chỉ có một người làm là không như vậy.
Anh ta ngồi gục đầu vào thành bếp , hai tay ôm đầu gối. Mắt nhìn về khoảng không đen kịt ở sân sau.

-Vũ ! Mau mang cái này lên trên kia !

Tiếng quát của ông Thắng - Người đầu bếp già kéo cậu thoát ra khỏi những suy tư.
Cậu giật mình, bê vội đĩa gà quay ra tiền sảnh. Nhưng vừa đi cậu ta chợt nghĩ đến điều Khánh nói sáng nay. Cậu lúng túng không biết phải làm sao.

-Trông anh có vẻ mệt , để tôi giúp anh mang ra nhé ^^

Một cô bé xinh xắn tiến đến phía cậu.chưa đợi cậu trả lời cô bé đã đưa đôi bàn tay thon thả , trắng muốt ,đỡ lấy đĩa gà to bự từ tay cậu.
Tay chạm tay - Đôi tay thô ráp của cậu chạm nhẹ vào bàn tay thon thả đấy.
Một luồng điện sẹt qua người cậu.

-Ơ ! Cô ơi....nhưng....

-Không sao đâu , tôi cũng quen việc này rồi mà !

Cô bé nhìn cậu cười tít mắt , vẫy bàn tay trắng muốt ra với cậu.
Cậu thấy lạ lùng ! chắc cô ta là khách mời của cô tiểu thư mới về. Cô ta nói gì nhỉ , đã quen với việc bưng bê ở ngôi nhà này sao.
Chẹp miệng !
Cậu đi xuống căn bếp tối tăm....
Cạch cạch , lạch bạch , keng keng.
Đã hơn 2 giờ sáng mà dinh thự họ Đặng vẫn còn những tiếng động.
Những người làm vẫn đang thu dọn lại những gì còn sót lại của bữa tiệc. Thân trâu ngựa thì phải vậy !
Với những người làm ở đây thì đêm cũng như ngày ,họ phải làm quần quật để kiếm đủ chi tiêu và dư ra một ít nào đó.
Cất xong những cái đĩa cuối cùng , Vũ thở dài ,cậu mệt.
Ngước đôi mắt , cậu thấy những vì sao qua lỗ hở của mái nhà bếp.
Xa xăm mà như rất gần. Cậu muốn tới đó. Phải chăng ở nơi đó - trên những vì sao tinh tú , bố mẹ cậu đang vi vu. Đang tận hưởng những gì mà ông trời ban tặng.
Nhìn đôi bàn tay phồng rộp , lở loét cậu......
HẬN.
HẬN đấng sinh thành đã bỏ cậu đi.
HẬN những kẻ đã lấy đi cuộc sống tự do của cậu.
HẬN ông trời sao không cho cậu những gì tốt đẹp.
HẬN chính bản thân mình , bất lực.
HẬN.............................

Và rồi cậu ôm cái HẬn đó vào giấc ngủ nhanh chóng.
Trời đã sáng ,nắng đã ngọt , chim đã véo von ,hoa lá đã thi nhau mở mắt ! ^^
Hít ! Hà !
Cô nắm mắt , hít một hơi thật sâu rồi từ từ thở ra đều đều !
Wow ! Thật thoải mái !
Với cô dù có đi mọi nơi trên trái đất này , mọi cảnh đẹp hùng vĩ cũng không mang lại cho cô cảm giác này.
Với cô không nơi nào đẹp bằng nơi mình đang đứng - Ban công lộng gió trước phòng cô.

-Chào tiểu thư !

-Tiểu thư !

-Tiểu thư đã dậy !

Những người làm vườn đã thấy cô bé. Họ chẳng lạ gì Quỳnh Anh , ở ngôi nhà này cô là người thân thiện nhất với nhũng người làm như họ.
Kìa !Cô bé đang vẫy cánh tay nhỏ xíu với họ , miệng cười tươi.

-Bác Hoa , chú huy ,Anh Phúc chúc mọi người một ngày tốt lành !

Hàng chục cánh tay đưa ra vậy lãi , mọi người làm nhìn thấy nụ cười tươi như hoa của cô bé như được tiếp thêm một chút sức mạnh ,một chút vui đời để bắt đầu một ngày khổ sai cực nhọc.
Cô bé vui lắm ,đã lâu lắm rồi cô mới lại được trở về nhà như thế này.
Được hít hà cái không khí trong lành như thế này.
Được tự do , được thấy những nụ cười của mọi người như thế này.
Đang miên man với hương hoa , gió thổi......thì :
Xoảng !!!!!!
Keng !!!
Bốp !
Bốp !
Sau tiếng động lạ đập vào tai cô bé là những câu chửi thề gay gắt của anh cô.

-Mẹ *** này ! Tao đã cấm mày lên đây cơ mà !

Cô bé vội chạy xuống ,trước giờ anh cô có bao giờ đánh chửi người làm như thế này đâu. Nhất là khi có cô ở nhà !
Hiện trong mắt cô là cảnh : Khánh -anh 2 cô đang đạp liên tục vào đầu của một người làm đang ngã lăn ra.
Không kìm nén khỏi sự tức giận cô chạy đến xô Khánh ra chỗ khác

-Anh làm cái trò gì vậy?

Cô bé đỡ kẻ người làm dậy trong con mắt ngỡ ngàng của Khánh.
Máu từ mồm từ mũi của kẻ người làm chảy ướt cả tay áo cô. Quỳnh Anh hoảng hốt gọi vú Năm lấy bông gạc cầm máu.

Đau quá ! Sao ngày nào nó cũng hành hạ tôi thế này ! vũ ôm đầu hứng chịu những trận đòn của Khánh.
Tưởng chừng không thể chịu nổi nữa , nỗi HẬn cùng cơn tức giận chực tuôn ra thì một giọng con gái chen ngang vào.
Đến tận bây giờ khi ở trong phòng của cô ấy ,Vũ vẫn không thể tin người vừa cứu mình lại là Quỳnh Anh - Tiểu thư của dòng họ Đặng và hơn hết cô ta lại chính là cô bé tối qua cậu gặp.
Ôi ! Thế mà tối qua Vũ dám bảo cô ấy bê đĩa gà quay ra đấy? Ông chủ mà biết chắc cậu bị đánh chết thôi.

-Anh có bị sao nữa không?

Bàn tay trắng muốt của cô ấy cứ thoăn thoắt trên mặt Vũ.

-Tôi...tôi...

-Xin lỗi anh nhé ! Chả hiểu sao anh tôi lại như vậy?

Cô bé chắp tay , nháy mắt tinh nghịch với Vũ.
Cậu mỉm cười , mặc dù cái mặt cậu lúc này chả thể cười nổi.

-Anh vào đây lâu chưa?

Cô bé đưa cho cậu một viên kẹo , nhìn cái miệng chúm chím của cô ta thật đáng yêu.

-Ơ...à...tôi vào đây được 4 tháng rồi !

-Thảo nào ! Tôi thấy anh lạ lắm !

Cô bé đăm chiêu suy nghĩ làm vũ không nhịn nổi cười. Nhìn cái mặt cô ta thật dễ thương.
Thấy Vũ cười , quỳnh Anh cũng tự nhiên thấy vui và cô cũng cười ^^
Trông ngôi nhà này không ai cả ngoài Vũ ra là người có cùng độ tuổi và đùa nghịch với Quỳnh Anh. Cô và cậu sớm có một tình yêu, mặc kệ cái quan hệ Chủ -Tớ.
Gió thổi vi vu trên những tán cây , những ánh nắng còn sót lại của chiều tà đang cố len lỏi qua từng kẽ.
Ở một góc nào đó của Hà Nội ! Có 2 người đang ngồi nhìn" ông mặt trời về với bà mặt trời ".
Hoàng hôn buông nhẹ ! Mặt trời đỏ rực đang chìm từ từ khuất sau những tán cây.
Cô gái ngửa mặt lên trời , đôi môi mỉm cười nhẹ !

-Anh nhìn kìa? Đám mây kia có hình lạ quá? Đố anh biết nó hình gì?

Cô gái chỉ cho chàng trai những đám mây trắng sốp trên bầu trời tà !
Chàng trai khẽ ngước đôi mắt , cậu nhìn đám mây rồi ngoảnh ra cô bé với bộ mặt ngây ngô không biết.

-Hình như nó chẳng có hình thù gì cả?

-Oẹ ! Sao anh dốt thế? Lêu lêu Hình đã đăng

-Thế em nghĩ nó là hình gì?

-Nếu em nói ra được nó là hình gì thì sao đây?

Nhìn cô bé đứng bĩu môi khoanh tay , chàng trai không nhịn nổi cười.

-Được ! Em thích gì cũng được?

-Nhớ nhé !

Cô bé khoái trá cười týt chạy lại thì thầm bên chàng trai.

-Ngốc ạ ! Đó là hình" đám mây "! Hahahaha

-Ặc ! Lừa anh à !

-Ai biết ! Thế là anh nợ em một lần nhé !

-Thôi được ! THế giờ đến lượt anh?

-Yes ! Thoải mái đi ! Hihi

Chàng trai nhìn đám mây trôi xa xa , mỉm cười.

-Đố em ! Nếu đám mây bên trái đụng vào đám mây bên phải thì sẽ có hiện tượng gì? Hehe

Cô bé lẩm bẩm :

-Đụng vào à !....cái gì nhỉ...hình như làm gì có hiện tượng nào sảy ra cơ chứ !..A !

-Sao ! Nghĩ ra chưa?

-Sồi ôi ! Dễ ợt ! nó sẽ sinh ra một đám mây to hơn ! Thế thôi !

Hahahahahahahaha

-Sai rồi !

-Á ! Thế nó là hiện tượng gì?

Cô bé phụng phịu , hờn dỗi. Chàng trai tiến đến !

-Hiện tượng này này !

chàng trai bất ngờ đặt nhẹ nụ hôn lên bờ môi mọng đỏ của cô bé.
Lưỡi chưa sang , nhưng môi đã ngọt kịp ngọt......S2 ^^
Cô bé bất ngờ ! chưa kịp định thần thì hiện tượng kì lạ đã chấm dứt !

-Đó đó ! Hiện tượng đó đó !

-AAAAAAAAAAAAAAAAAA! Đánh chết anh !

Trời đã sập tối ! Đôi trai gái cõng nhau về căn biệt thự to đùng phía trước - Dinh thự họ Đặng.

-Vũ này ! Cô gái lên tiếng.

chàng trai im lặng , chàng biết cô bé nói gì , vẫn là những câu nói như mọi ngày !

-Đừng ở đây nữa ! Cha em hình như đã biết được chuyện của chúng ta rồi !

-Kệ ông ta ! Anh sẽ sớm trả xong số tiền mà anh nợ ông ta , rồi anh sẽ cưới em !

-Nhưng.....!


-Quỳnh Anh à ! Hãy tin lời anh nói , dù ông ta có gây ra bất kì khó khăn nào anh cũng không sợ đâu?

-Em biết ! Vũ của em rất giỏi mà !

Cô bé gục vào lưng chàng trai ! Ngày hôm nay cô đã rất vui , nhưng đổi lại là sự mệt mỏi,đau nhức của bệnh tật.
Cô biết ! Vũ là một chàng trai can đảm ! Nhưng anh làm sao kiếm được số tiền lớn vậy để cha cô?
Nghĩ miên man ! Cô gục đi lúc nào không biết !

-*** ! Con chó này ! Mày *** mày đi !

Từng câu chửi là từng phát gậy chan chát vào lưng Vũ !
Vũ không thấy đau ! Bởi niềm đau của cậu đã ở hết trên lầu ! Nơi quỳnh Anh đang được ông bác sĩ chữa trị.

-Mày biết em tao bệnh nặng mà dám lôi nó đi chơi à ! Mày có ý định gì ! *** em tao mà làm sao , tao giết chết mày !

Vũ hối hận lắm ! Không phải cậu không biết cô bé bị bệnh. Nhưng chỉ nơi nào có 2 người, cậu và cô bé mới được sống thật với lòng mình , mới được trao nhau những xúc cảm của tình yêu đôi lứa.
Ở ngôi nhà này ! Thứ tình cảm của cô bé và cậu luôn phải khoác trên mình cái áo của sự quan hệ chủ tớ !
Cậu nào ngờ chỉ vì phút ích kỉ , chỉ vì một ít cảm xúc mà cậu đã gây ra lỗi lầm to lớn thế này.

Quỳnh Anh ơi ! Đừng bỏ anh !
Vũ sợ lắm !
Sợ cái cảm giác mất mát này lắm !
Sợ cái cảm giác mất đi người thân một lần nữa.
sợ cái cảm giác mất đi thứ duy nhất mình có được.
Sợ mất đi một nửa cuộc sống của mình.
Cậu ôm mình lăn lộn nghiệt ngã giữa sàn nhà. Cậu như vậy đâu phải do nỗi đau thể xác , vì bị đánh đập.
Đâu phải do những tủi nhục vì bị lăng mạ.
Mà cậu đang muốn thử cảm giác đau đớn tột cùng này. Liệu nó có bằng được đớn đau mà Quỳnh Anh đang gánh chịu hay không.
Không bằng !
Chắc chắn không bằng !

Đêm đã buông ! Cậu với những vết bầm tím , xưng húp trên thân thể lặng lẽ bước vào phòng cô bé !
Quả là liều lĩnh ! Cậu có thể bị đối xử như một con chó hay nặng nề hơn biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc sống này , nếu như bị bắt được.
Nhưng tình yêu và sự bất chấp như tiếp thêm một nguồn lực , thúc đẩy cậu phải ở bên cô bé ngay lúc này.
Gạt mái tóc cô bé ra khỏi đống dây truyền lằng nhằng. Cậu thương quá !
Cô bé đã mất đi sự nhí nhảnh lẫn sự vui tươi thường ngày thay vào đó là gương mặt xanh xao , tím tái.
Cậu như bị bóp nghẹn con tim ! Cầm đôi bàn tay trắng muốt ! Cậu chùi chùi lên má !
Đâu rồi hơi ấm của em !
Đâu rồi sự tươi trẻ !

-Quỳnh Anh ơi ! Anh yêu em nhiều lắm !

Quay lưng ! Cậu toan bước đi thì vạt áo bị mắc vào thứ gì đó.
Quay lưng lại ! Bàn tay cô bé vẫn nắm chặt vạt áo cậu.

-V...ũ...

Cậu nắm chặt bàn tay cô bé ,thỏ thẻ.

-Anh đây ! có anh bên cạnh em đây !

Cô bé vuốt mái tóc cậu , sờ những vết bầm tím trên khuôn mặt cậu. Khóc !
Cô bé khóc ! Những giọt lệ rơi ra từ đôi mắt quầng,nhợt nhạt.

-Hãy đi đi Vũ ! Ngày mai bố em về , ông sẽ không tha cho anh đâu ! Hãy đi khi chưa quá muộn !

-Không ! Anh sẽ không đi đâu cả ! Anh sẽ ở mãi bên em !

Vũ vẫn nắm chặt tay cô bé ! Cậu sẽ không bao giờ buông ra đâu !

-Ở đây anh sẽ bị hành hạ đó ! Hãy đi đi.

-Không ! Hành hạ mấy cũng được ! Ở đâu có em , thì anh ở đó.

Cô bé bật khóc , cô yêu Vũ quá đỗi , biết anh đi , cô sẽ đau buồn lắm ! Nhưng chỉ có đi khỏi nơi đây , anh mới được làm một con người đúng nghĩa ,mới giữ được mạng sống !

-Nhưng anh làm sao bỏ em lại được !

-Ngốc lắm ! Sao lại vì em mà từ bỏ cuộc sống chứ !

-Nhưng.....anh...vẫn...n...ợ..

Vũ ngập ngừng ! cô bé hiểu , anh đang day dứt về khoản nợ. Nếu anh bỏ đi , chắc mồ mả của cha mẹ anh sẽ bị xới tung lên mất.
Cô mỉm cười cay đắng , nhìn anh buông từng lời :

-Cha em sẽ xóa nợ cho anh !

Cậu bất ngờ khi nghe cô bé nói như vậy. Số tiền nợ đâu phải là một khoản bé mà dễ dàng xóa di vậy.
Câu nói tiếp theo của cô bé , như mũi tên cắm sâu vào tim cậu , như lọ muối ớt xát vào vết thương cậu.
Như hàng ngàn con trùng đang gậm nhắm tâm hồn cậu.

- 80 TRIỆU đấy sẽ được xóa bỏ khi em đồng ý lấy chồng.

Quỳnh Anh nói trong tiếng nấc. Thật ra bố cô đã biết chuyện của 2 người , ông ta dọa sẽ giết chết Vũ nếu như cô và cậu còn tiếp tục.
Biết cô ngang bướng , ông đã đặt ra điều kiện : Nếu cô chịu lấy người ông ta chỉ định , ông ta sẽ xóa nợ cho Vũ , và để cậu đi.
Nếu Vũ được tự do , nếu Vũ được sống , cô nguyện hi sinh cả hạnh phúc cả đời của mình và CÔ chấp thuận.


-Đi ! Đi đi ! Nếu không sẽ không kịp đâu. Đi đi anh....hức hức !

-Không ! Nếu có chết , anh cũng sẽ chết ở nơi đây , chết ở nơi nào có hình bóng của em !

-Đừng phí phạm tuổi trẻ , hãy hứa với em , sẽ không quên em nhé ! Em mãi yêu anh Vũ ạ ! Đi đi

Gạt nước mắt ! Vũ đứng dậy. Đôi môi hôn nhẹ cô bé một lần cuối.

-Chắc chắn anh sẽ trở về ! Anh sẽ trả đầy đủ những gì mà anh nợ ! Hãy chờ anh !

-Em biết Vũ của em là một chàng trai tài giỏi mà ! Hứa với em , sẽ trở về nhé?

-Anh hứa , sẽ mãi HỨA.....nhừng gì em cho anh , anh nguyện sẽ sẽ đền đáp bằng cả cuộc đời mình !

Nuốt nước mắt vào trái tim , Vũ gượng cười tiễn bước chân đi. Cậu không phải là một kẻ hèn yếu.
Cậu không sợ chết nhưng cậu sợ Quỳnh Anh sẽ ra sao nếu như mình không còn nữa !
Gắng nhé em !
Gắng đợi anh về nhé !
Chắc chắn anh sẽ làm được? Vì anh đã HỨA với em rồi.

Một lời HỨA !
Mưa rồi !
Mưa nhẹ nhàng rơi lất phất , cô bé hé mở cửa sổ. Đưa cánh tay chới với tóm lấy từng hạt tí tách.
Nước không ở tay Cô , mưa không đọng lại bàn tay. Vũ đi thật rồi ! Vũ đã không quay lại.
Đã 1 năm 6 tháng trôi qua. Chưa khi nào cô thôi nhớ nhung,vẫn hàng đêm cô trở mình ,mở cửa sổ nhìn
về màn đêm không một tý ánh sáng.
Đêm nay ! Lại một đêm nữa cô nhìn ra khung cửa sổ ,khung cửa sổ vẫn vậy ,lạnh toát ,vô hồn.
Cô dặn mình phải quên ! Quên con người đó ! Quên hình bóng đó ! Quên thôi !
Tin tin tin !
Điện thoại báo tin nhắn !
Cô bé mở ra đọc :

Ngủ chưa hả cô bé? Anh nhớ em quá? Mong sao trời mau sáng?Hihi.Ngày mai em sẽ là cô dâu đẹp nhất? Hãy ngủ ngon và mơ đẹp em nhé ! Yêu vợ của anh nhất

Là Nam. Nam là người bố cô bé chọn làm chồng cho Quỳnh Anh , Nam là một người tốt , cô biết điều đó.
Nam yêu cô rất nhiều , cô cũng biết. Nhưng cô không hề có một tình yêu với Nam. Tất cả niềm tin và hi vọng cô đã dành hết cho con người kia. Và cậu ta đã mang những thứ đo của cô đi về một nơi xa xăm nào đó.

Em chuẩn bị ngủ? Em hơi mệt? Có lẽ buổi hôm nay vắt kiệt sức của em rồi? Nhưng ngày mai sẽ ổn thôi Nam ạ ! Em sẽ là cô dâu đẹp nhất mà ! hihi

Đúng vậy ! Thà lấy người yêu mình còn hơn lấy người mình yêu. Nam yêu cô -và cô đã đồng ý lấy Nam.
Ngày mai hôn lễ sẽ được tiến hành ! Chỉ còn đêm nay thôi ,cô còn có thẻ nghĩ về Vũ. Chỉ còn đêm nay thôi , cô còn có thể khóc ! Và cũng chỉ còn đêm nay thôi để co chấm dứt chuỗi ngày nhớ nhung day dưt.

vĩnh biệt anh ! Hạt mưa của em !!
Vĩnh việt tình yêu của em !
Vĩnh biệt một Quỳnh Anh luôn nhớ nhung , mong mỏi.

Cô thiếp đi ngủ !
Cũng tại lúc đó. ở một góc khuất !
Hahaha - Mày nghĩ bỏ đi sẽ yên ổn sao?
Một chàng trai đang quằn quại trước một đám du côn.
Chàng trai đó là Vũ. Cậu cố ngước đôi mắt đang nhoè đi vì máu của mình ,cố hình dung xem ai là người vừa nói.
Khánh -Cậu 2 nhà họ Đặng đứng đó cười mỉa mai mặc cho lũ đàn em đang thi nhau hành hạ cậu.

-Mày có biết tại sao? Cứ làm được một buổi ở đâu là mày bị đuổi không.

Mày có biết tại sao không thuê được bất kì một cái nhà trọ rẻ tiền nào không

HAHAHAHA

Vũ ớ người. Thì ra cậu không bao giờ thoát khỏi bàn tay của nhà họ đặng.
Giờ cậu mới thấm ra.
Cậu đã rất cố gắng ! Nhưng mọi sự cố gắng đều bị bãi bỏ.
Thay vì ăn cơm cậu đã xin xỏ từng cái bánh mỳ cháy của chủ cửa hàng
Thay vì nằm ngủ cậu đã ngồi xo ro ở ghế đã công viên.
Nhưng mọi nơi cậu làm đều chỉ được mấy ngày là bị đuổi , mặc cho cậu đã làm rất tốt.
Cả cái ghế đá công viên , cậu cũng bị bọn du côn đến chặn đánh.
Phải làm gì đây? Cậu khóc !
Nước mắt hoà với máu chảy vào miệng. Tanh nồng ! Mặn chát !

-Ngày mai em tao sẽ đính hôn ! Tao cấm mày được bén mảng đến đó? Nếu không mày sẽ không còn sống để mà bị đánh thế này đâu ! Con chó ạ !

Cã lũ du côn cất bước đi, để lại nơi đây một cháng trai đau quằn quại cả về thể xác lẫn tinh thần.
Ting ! Tong! Tinh! Tong !....

Tiếng chuông nhà thờ ngân vang !
Cả nhà thờ rộn vang tiếng cười ,hạnh phúc tràn ngập khắp nơi.
Tiếng Cha Xứ vang vọng !

-Con có đồng ý sẽ yêu thương cô ấy bằng cả cuộc đời mình không?

-Con đồng ý !

Nam miệng cười tươi , hôm nay Nam là chú rể hạnh phúc nhất trên đời. Cậu đã lấy được Quỳnh Anh , người cậu rất yêu mến.

-Con có đồng ý sẽ yêu thương anh ấy bằng cả cuộc đời mình không?

Một phút ngập ngừng !
Một phút miên man !
Bằng cả cuộc đời ư? cô không chắc !
Tất cả những yêu thương cô đã gửi ở một nơi xa xăm nào đó rồi.
Đồng ý hay không đồng ý ! Làm gì có sự lựa chọn ở đây !
Nam khẽ nhíu đôi mày Quỳnh Anh. Nam thấy mắt cô toả một nỗi buồn. Nam cầm chặt tay cô bé. Siết nhẹ !

-Con đồng ý ! Tiếng đồng ý làm cả nhà thờ rộn lên.

Tiếng vỗ tay bôm bốp ! và tiếng hú vang ầm khi cậu nói của cha xứ kết thúc !

-Ta tuyên bố hai con sẽ là vợ chồng !!!!

Cả nhà thờ tràn ngập tiếng cười và chỉ có duy nhất một tiếng khóc.
Tiếng hức hức từ một góc khuất ! Một chàng trai đang bóp nghẹn trái tim mình.
Vậy là hết ! Cậu đã mất cô thật rồi.

Chả còn gì nữa.....
Cũng đành phải thôi !
Tia hi vọng nào dành cho Vũ....
Tình yêu nào danh cho một kẻ hàn kém.....
Hạnh phúc đâu dành cho những kẻ bất tài.......
Và Quỳnh Anh đâu phải dành cho cậu...

Nuốt nước mắt vào trái tim anh gượng cười tiễn bước chân em vội đi
Khóc đã khóc từ rất lâu , nhưng giờ anh không thể khóc trước mặt em
Tiếc nuối mãi thì đã sao , không thể giữ nổi phút giây em kề bên
Thôi anh mong người sẽ yên lành bên người em nay đã yêu hơn tình anh.....

Quay lưng bước đi.....
Ai kia? Câu hỏi hiện hữu trông đầu Quỳnh Anh , cái dáng người đó , cái áo đó , kiểu tóc đó.
Sao quen quá ! Sao giống quá ! Có phải anh không? Có phải Vũ không...

-Vũ.........!

Dáng người đó thững lại.....
Phải rồi !
Phải cái dáng đó rồi !
Vẫn kiểu tóc đó !
Vẫn cái áo đó !
Là anh !
Là Vũ...
Chiếc nhẫn rơi xuống ! Cả nhà thờ im bặt !

Keng keng keng !

Chiếc nhẫn rơi ngay cạnh chân Nam. Anh thẫn thờ , ngạc nhiên không biết làm gì khi vợ mình chạy theo dáng người đàn ông khác !!!
Vũ cố chạy nhanh , mặc kệ tiếng cô với theo.

-Vũ ! Vũ!

Kệ thôi ! Cô bé đã là của người ta rồi , anh có còn gì nữa đâu. Muốn chết quá ! Vũ chỉ muốn được chết ngay lúc này ! Chấm dứt cho nỗi đau khổ thiên thu của anh....
Đèn báo tín hiệu nhấp nháy -Xanh lá cây !
Một chiếc xe tải lao vào người Vũ !
Bốp !
Vũ ngã lăn ra vệ hè ! Máu ! Máu ở đâu nhiều thế này ! Máu đỏ chói tanh nồng !

-Quỳnh Anhhhhhhhhhhhhh!

Vũ hét lên , khi thấy người cô đầy máu !

-Trời ơi ! Cấp cứu..................

Ò e ò e ò e
Tại mày ! Là mày ! Tao đã cấm mày rồi cơ mà ! *** chết !
Khánh liên tục đấm vào mặt vào mũi Vũ.
Vẫn như mọi khi , anh để im. Đúng là tại anh ! Đáng nhẽ ânh không nên hứa với cô bé là sẽ quay về.
Đáng nhẽ anh nên đứng lại , đáng nhẽ người bị đâm là anh.
Tại sao !

Cô đã không còn yêu anh nữa cơ mà !
Cô đã lấy người khác cơ mà !
Tại sao lại nhảy vào che cho anh !
Tại sao lại hứng chịu nỗi đau đáng nhẽ anh phải hứng.
Tại sao? Tại sao? Tại Sao?

Cánh cửa mở ra , ông bác sĩ đi ra với vẻ mặt buồn bã.

-Cháu tôi ra sao?

-con gái tôi thế nào rồi?

-Em tôi làm sao?

-Vợi tôi cô ây sao rồi?
.................


Đứng trước hàng vạn câu hỏi , ông bác sĩ thật khó để mở mồm.

-Vết thương va đập không quá nặng , nhưng cô bé bị mất máu quá nhiều. Cô bé lúc trước đã bị viêm tủy. Và điều đó làm sức khỏ cô bé càng thêm trầm trọng. Và......

Ông bác sĩ im bặt. Dường như có một điều gì đó khiến ông ta không thể mở mồm được. Néu nói ra chắc sẽ có một biến động lớn.

-Xin bác sĩ hãy cứu lấy con gái tôi , mất bao tiền cũng được. Ông Đặng gào lên thảm thiết quá. chính ông là kẻ gián tiếp đấy cô bé đến tình trạng này còn gì.

-Chúng tôi sẽ cố hết sức thư ông , nhưng....Cô bé bị suy tim quá nặng............

-Trời ơi !...........................

Vũ chết lặng....Cái gì đang xảy ra đây. Có ai nói với tôi đây là một giấc mơ không? Ai đó đánh thức tôi dậy với.
Vũ ngây người nhìn quanh. Chỉ đến khi xung quanh toàn tiếng nấc. Cậu mới định thần.

-Hức hức đừng bỏ chồng.

Nhìn một thanh nhiên,trẻ đẹp như Nam đang quằn quại trong tiếng nấc. vũ biết anh ta yêu Quỳnh Anh lắm.
Anh ta thật xứng đáng ! Vũ chỉ là một kẻ bất tài. Không thể đem lại hạnh phúc,cũng như sự bình yên cho cô bé.
Đâu đó phòng bên cạnh có tiếng nói :

-Ông cần bao nhiêu? Tôi sẽ trả gấp đôi , chỉ cần con tôi sống?

Tiếng ông Đặng nhạt nộ, ông ta luôn vậy. Cho dù người trước mắt là người đang cố gắng hết sức để cứu lấy con gái duy nhất của ông.

-Chúng tôi đã rất cố gắng thưa ông? Tiểu thư có nhóm máu RH- đây là nhóm máu rất hiếm. việc phải thay toàn bộ máu và tủy đã rất khó khăn thưa ông. Huống chi tiểu thư phải cần có một con tim khoẻ mạnh để hoạt động cơ chế co bóp thay cho cho con tim đang chết dần chết mòn.

Vũ điếng người ! Trời ơi tại sao một cô bé như quỳnh Anh lại mang trên người các căn bệnh tử thần như vậy.

-Vậy % sống của con gái tôi là bao nhiêu?

Ông bác sĩ ngập ngừng...

-Hôm nay là 10% còn ngày mai thì chúng tôi chưa biết thưa ông? Nếu ngân hàng máu và tim có được thứ chúng ta cần thì % có thể sẽ khá hơn.

-Các người cứ liệu hồn ! Nếu con gái ta làm sao? Ta sẽ không tha cho cái bệnh viện này đâu?

Ông Đặng tức giận ,ra khỏi phòng ông bác sĩ , không quên để lại lời đe doạ.
Nam nắm chặt tay cô bé ! Hơi ấm của anh lan toả khắp căn phòng lạnh lẽo. Ai nhìn vào cũng sót thương cho đôi vợ chồng trẻ.
Ngày hôm đó ai cũng nín lặng. Nhìn vào điện não đồ. Dòng điện vẫn chạy từ từ.........
Cuối cùng ông trời không đánh mất tia hi vọng. Cô bé đã tỉnh lại.........
Nhìn Nam đang ngủ gục ,bàn tay vẫn nắm chặt tay cô. Cô bé thương Nam lắm , Nam là một người tốt.

-N..a....m !

Nam bừng tỉnh , anh vui sướng khi thấy cô bé đã tỉnh...
Mọi người ùa vào ,hân hoan nhìn cô bé....
Quỳnh Anh mỉm cười,cô thật hạnh phúc khi bên cạnh luôn có những người thân vây quay...
Cô nhìn quanh tìm một dáng người...nhưng không thấy.

-*** đó đã đi rồi !

Khánh và cha cô bé bước vào......

-Cha xin lỗi đã bắt ép con !

Ông Đặng tiều tụy,đứng nhìn cô bé....

-Anh xin lỗi....

Nam gạt nước mắt ,tay vẫn nắm chặt tay....
quỳnh Anh xin lỗi.....vì Vũ
Cô đã làm cho Nam phải đau lòng.....
Cô đã làm cho mọi người phải lo lắng....
Cô bé hối hận.....Vì
vũ đã bỏ cô bé mà đi
vũ mà cô đã gắng công chờ đợi.
vũ mà để giờ cô phải như thế này....

-Mọi người yêu em lắm !

Nam thỏ thẻ , bàn tay anh vẫn không buông rời bàn tay cô bé....
Trong phut chốc....cô bé rất thương Nam. Hình ảnh Vũ đã biến mất....

-Thế em bị bệnh gì vậy?

Nam ớ người , cậu không biết phải làm sao.
Thấy Nam như vậy , cô bé quay ra hỏi mọi người.....
Ai cũng im lặng.....
Cô bé quay ra ông Đặng với anh mắt cương quyết....
Ông Đặng hiểu rõ con gái mình....chuyện gì đến cũng sẽ phải đến......ông mấp máy mồm :

-Con phải cố gắng....bác sĩ nói con bị........

Cả căn phòng im bặt,ai cũng biết điều ông Đặng sắp nói ra...họ thương cô bé sẽ không chịu được...phải chi ông trời đừng quá ác.......
Tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan sự im lặng đáng sợ....
Ông Đặng chậm dãi nghe điện thoại.......nét mặt bất ngờ đan xen vui sướng của ông , khiến cô bé và mọi người ngạc nhiên.........
Cuộc nói chuyện điện thoại kết thúc nhanh chóng.......nhưng những lời ông bác sĩ nói trong điện thoại làm ông không khỏi vui sướng.

-"Đã tìm được người có cùng nhóm máu với con gái ông ,và người đó đã chấp nhận hiến tủy và tim "

Nhưng ông cũng bất ngờ khi ông bác sĩ nói câu thứ 2 :

-"Cậu ta đã không nhận số tiền ông đưa , chúng tôi sẽ gửi trả ông sau cuộc phẫu thuật "

Ông Đặng mặc kệ , ông quay sang con gái , dõng dạc nói từng lời :

-Con sẽ phải trải qua cuộc phẫu thuật tim ,% sống rất ít..con có dám thử thách không?

Quỳnh Anh mỉm cười , nắm chặt tay Nam...cô khẽ gật đầu..............
Ngoài cửa sổ ,một chú bướm trắng bay vào...lượn lờ đậu trên tay cô......
Quỳnh Anh mỉm cười với Nam......Đây có lẽ là một điềm may mắn..........
Cuộc phẫu thuật kéo dài hơn 5 tiếng đồng hồ...
Đây là một ca khó....cả ông bác sĩ lẫn những người mổ phụ đã phải rất cô gắng.

-Dao , kéo ,chỉ , may vào..

Ông bác sĩ thoăn thoắt trên con dao mổ của mình...

-xuất huyết nhièu quá......

-Cầm máu khẩn trương

-Mạch đập yếu đi..

-Điện não đồ tắt rồi....

Không ! Không thể có 2 cái chết trong tay ông được..........ông bác sĩ mắt hoa lên....

-Xoa bóp !

-Tiêm thuốc trợ tim !

-Vẫn không thấy hiện tượng gì.......

Ca phẫu thuật đã thất bại !

Ông bác sĩ đã rất cố gắng , nhưng số người sao địch lại số trời.......
Cả nhóm mổ , đều đã thấm mệt.....họ đã chiến đấu suốt hơn 5 tiếng với tử thần......nhưng đã thua cuộc !!

Nam như nghẹt thở.......nhìn đén báo nhấp nháy.làm anh không khỏi có cái suy nghĩ đập nhát cánh cửa rồi xông vào.........
Đèn đã tắt..........
Hàng chục con người đứng trước cánh cửa đợi chờ.............đợi chờ.........
Ông bác sĩ mở cánh của đi ra..........
-Chúng ta thua rồi !

Ông bác sĩ bất lực nhìn các đồng nghiệp....
Ánh mắt ông đỏ hoe....gục xuống.....
Một cánh bướm........

-Sao lại có bướm ở đây......phòng mổ mà.....

ông bác sĩ nói trong cơn mệt mỏi...những bác sĩ khác ,những y tá nhìn theo ông....
Không hiểu họ bị hoa mắt nhưng đây quả là kì tích.........
Cánh bướm bay đến chỗ cô bé......
Điện não đồ đã hoạt động trở lại......
Ông bác sĩ không tin vào mặt mình ,ông chạy lại bắt mạch...
Mạch đã dập lại.......
Cả phòng mổ như bừng sáng tia hi vọng........
Họ nhanh chóng khâu lại các vết mổ...............
Thành Công !.........................

Nhìn vào ánh mắt hân hoan của những người đang đứng trước cửa phòng mổ , ông cũng thấy vui lây.........lần đầu tiên trong đời.....hơn 30 chục năm làm bác sĩ..ông gặp những chuyện éo le và kì lạ như ngày hôm nay...........


Tinh !Tong!Tinh!Tong!

-Con có đồng ý sẽ yêu người đàn ông này đến cuối cuộc đời không?

Vẫn lại là ông cha xứ đó...vẫn lại là sự im lặng đó...........

-Con đồng ý ! 2 tiếng đồng ý của quỳnh Anh làm Nam như phát điên lên vì vui sướng.....Anh bế bổng cô lên và đặt một nụ hôn ấm nồng.......

Cả nhà thờ rộn vang tiếng nhạc............
Ông bác sĩ già hôm đó cũng được mời đến....nhưng đã đi về trước....chỉ để lại một phong bì có ghi tên của người đã hiến tặng mạng sống cho cô dâu....
Trên đường về ông tạt qua bệnh viện....vào mảnh đất phía sau....Nơi đây là nghĩa trang an táng cho những người bệnh không ai thân thích..........
Đứng trước một ngôi mộ mới....ônng không khỏi nhớ lại buổi sáng hôm đó
--------------------------------------------------------------------------------------------------------
Tôi vẫn không quên được buổi sáng hôm đó....
Tôi đang rất đau đầu.về căn bệnh của cô bé đó lần đầu tiên sau hơn 30 năm tôi mới gập một người bệnh nặng như cô bé này....nhưng với tất cả điều đó không thể bằng điều tôi đang chứng kiến....
Tôi vẫn nhớ đó là một chàng trai trẻ.....
Ánh mắt anh ta lạnh lùng nhìn tôi..
Tay anh ta đẩy vè phía tôi một mảnh giấy xét nghiệm......
Tôi chưa hết vui mừng khi thấy anh ta cũng thuộc nhóm máu Rh-nhóm màu hiếm và còn tủy cũng hoàn toàn phù hợp thì đã bị sự bất ngờ đến rờn rợn khi anh ta bảo......

-Hãy lấy toàn bộ máu và tủy của tôi cho cô bé ấy ! Hãy để cô ấy sử dụng con tim của tôi..

Tôi vẫn nhớ mái khi đó khi tôi chuẩn bị lấy đi của anh ta tất cả....tôi đã hỏi anh ta..

-Cậu có cảm thấy quá lụy với tình yêu không? Liệu cô ta có xứng đáng không?

-Tôi NỢ cô ấy !

Cậu ta buông một câu lạnh lùng rồi chìm vào giấc ngủ của thuốc mê...và sẽ không bao giờ tỉnh dậy...
-Tôi muốn cô ấy được hạnh phúc !!!!

Đó là câu cuối cùng của cuộc đời cậu ấy !
Điện não đồ chợt tắt , tôi gạt nước mắt ,bàn tay run run bấm số điện thoại.

-Thưa ông ,đã có người hiến tặng tất cả......................
------------------------------------------------------------------------------------------------------
Ông bác sĩ thắp một nén hương ! Ông nhìn vào khuôn mặt trẻ của cậu ta.....

-Cô bé ấy rất hạnh phúc......................

Trên bia mộ ,chàng trai mang tên LÂM DUY VŨ đã cười rất tươi...........
-------------------------------------------------------------------------------------------------------
Và còn một điều kì lạ trong đám cưới mà không ai nhận ra.....
Ở một góc khuất..............
Tại nhà thờ....................
Có một cánh bướm trắng.......
Lượn lờ.........................

THE END

ST[/indent]

#2 Cứ Bỏ Mặc Anh

    Pre V.I.P


  • Mod
  • PipPipPipPipPip
  • 1076 Bài viết:
  • 642 chủ đề
334

Đăng vào: 01/11/2010 - 22:55

Và còn một điều kì lạ trong đám cưới mà không ai nhận ra.....
Ở một góc khuất..............
Tại nhà thờ....................
Có một cánh bướm trắng.......
Lượn lờ........................
đọc đến cái kết.. mỗi người 1 cảm nhận # nhau.. nhưng.. đều thấy 1 cái j đó..
Có một nghìn người đi lướt qua...Anh vẫn nhận ra được đâu là bóng dáng em!!! Bởi vì 999 bước chân kia là bước xuống mặt đất............ Chỉ có bước chân em là bước vào trái tim anh!!!!!!

#3 N.E.O

    ...Learn To Live Selfish...


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 738 Bài viết:
  • 159 chủ đề
94

Đăng vào: 01/11/2010 - 23:04

tem luôn hay lắm
nhưng hơi dài hì :1:

#4 Hiếu Saker

    ---One-LoVe---


  • Mod
  • PipPipPipPip
  • 574 Bài viết:
  • 36 chủ đề
22

Đăng vào: 02/11/2010 - 00:43

chỉ có tình yêu mới đáng giá để hi sinh mọi thứ :9: :ghost6: :1:

#5 Cứ Bỏ Mặc Anh

    Pre V.I.P


  • Mod
  • PipPipPipPipPip
  • 1076 Bài viết:
  • 642 chủ đề
334

Đăng vào: 06/12/2010 - 00:48

Lăng nhăng như anh...!!~.

Anh là một tên lăng nhăng đàng hoàng nhất em biết. *cười gạt*

Anh có người yêu xinh đẹp và rất thông minh,không quá ủy mị lại có cá tính riêng, được rất nhiều thằng con trai nể. Cô ấy là mẫu con gái lý tưởng của nhiều người. Và cô ấy yêu thương anh thực sự. Anh cũng yêu thương cô ấy lắm. Có thể dễ dàng thấy được tình cảm anh dành cho cô ấy. Từ cách xử sự, cách mỗi khi anh nói về cô ấy, cách anh giữ gìn và trân trọng cho cô ấy. Ai cũng biết anh yêu cô ấy nhiều lắm. Em vẫn hay gọi cô ấy là người anh yêu.
Tình yêu…
Em không hiểu tình yêu với anh như thế nào.
Em không hiểu giữa tình yêu dành cho một người khác và tình yêu dành cho chính bản thân mình thì điều gì là lớn hơn trong anh. Có lẽ em không nên phân biệt tình yêu một cách rành rọt ra như thế ?!
Em ở gần anh. Em không là bất kỳ cô tình nhân hay một người con gái nào anh hò hẹn sau lưng cô ấy – người anh yêu. Em chỉ là bạn. Một người bạn thực sự đặc biệt – theo như cách cả anh và em nói về và công nhận trước bao người. Đôi khi em tự hỏi mình có cảm giác như thế nào về điều ấy?! Đặc biệt – theo một nghĩa nào đó thì nó cũng chẳng khác mấy những người con gái khác ngoài ngừơi anh yêu khi bên anh. Khi thì em đi ra ngoài, ăn uống, chọn quà, mua đồ riêng với anh. Khi thì đi chung lòng vòng trên đường từ nhà em qua nhà anh mấy bận để chuyện trò về rất nhiều chuyện xung quanh cuộc sống của anh và em, về những người bạn của nhau, và đôi khi là về người anh yêu và những người con gái khác bên anh. Khi thì nhắn tin một chút, hỏi han nhau, quan tâm nhau một chút – một chút như những người bạn thân thiết lâu rồi. Tất cả rõ ràng và khá sòng phẳng – như giữa hai người bạn thực sự với nhau. Nếu có bất kỳ ai nhìn vào, cả người anh yêu, cũng hiểu rằng hai người chỉ là bạn, bạn thân.
Em bảo không tồn tại tình bạn thân thật sự giữa một người con trai và con gái. Em giữ trong lòng thế thôi. Em phủ nhận mọi thứ xúc cảm với anh. Chỉ tồn tại tình cảm bạn bè. Đối tốt với nhau, chia sẻ cho nhau nghe rất nhiều điều trong cuộc sống, bên cạnh an ủi hay động viên, hiểu nhau và cảm thông..v.v… rất nhiều điều mà những người bạn thân thật sự vẫn làm với nhau.
Nhưng những người bạn thân với nhau có ôm nhau không ? Cái ôm ghì lấy nhau. Có hôn nhau không ? Dù là một nụ hôn phớt nhẹ qua môi, cho tới một nụ hôn dài… Những người bạn thân với nhau có thân mật với nhau khi ở riêng bên nhau giống như giữa những người tình với nhau ?
Em bảo: anh lăng nhăng đàng hoàng. Vì lẽ gì mà được thế ?
Duy có mình em – không phải là bất kỳ cô tình nhân nào, cũng chẳng phải là người anh yêu, mà là bạn của anh, biết anh có vài cô tình nhân để mà hò hẹn giống kiểu người yêu nhau. Anh hẹn hò đi coi phim, đi ăn, đi dạo, đi caffe, nghe nhạc… với hơn một người – không tính người yêu anh vào đó. Thế là nhiều với một tên con trai. Đó là còn chưa kể cả em. Nhưng em chẳng dám tính mình vào. Vì em ở vị thế khác họ. Em biết rõ về anh, biết về người anh yêu, biết về tất cả họ. Và em biết, em hiểu rõ cả tình cảm, cả tấm lòng anh dành cho ai.
Em hỏi: làm sao anh lại có thể lăng nhăng như thế khi anh vẫn bảo anh yêu người anh yêu ?
Anh cười cười: Ừh... thì... là... vì... mà...
(em chỉ hình dung thế thôi, chứ em chẳng dám hỏi trực tiếp anh đâu... cho tới một ngày nào đó, hy vọng em đủ can đảm và cả cái quyền hạn đứng trước anh mà tra hỏi điều ấy)
Người ấy không đủ với anh ?
Có thể tình cảm anh dành cho người ấy chưa đủ lớn để vượt qua những cám dỗ ngọt ngào của những người con gái vẫn quẩn quanh bên anh ?
Có thể người con gái ấy thông minh và rất biết gìn giữ cho riêng mình, và anh cũng muốn gìn giữ cho người anh yêu, nên anh không thể buông tuồng. Những sự gần gũi luôn có một hàng rào dựng nên để bảo vệ, những nụ hôn của hai người dù có dài lâu có nông sâu thì vẫn có đề phòng né tránh… Và thế là dù có gần thật gần, có xa xôi, thì tình cảm anh khẳng định yêu cô ấy luôn bị đè nén, anh cần thêm những người con gái khác ở bên để chêm vào chút trống, chút đủ đầy của yêu thương…
Hay tại bởi vì anh thật sự rất ích kỷ, anh lo nghĩ cho mình và biết tới cảm giác của mình nhiều hơn ?!
Có quá nhiều lí do để biện minh cho một hành động mà, phải thế không anh.
Em đã khẳng định: anh lăng nhăng rất đàng hoàng.
Anh rất cẩn thận khi chọn lựa những cô tình nhân. Anh không sa đà quá lố. Anh biết điểm dừng. Anh dù có bao nhiêu người con gái khác thì vẫn luôn dành thời gian, luôn dành sự quan tâm ưu ái cho người anh yêu. Và anh chưa gây tổn thương cho bất kỳ ai sâu đậm cả. Nếu có cũng chỉ là buồn vương mênh mang một chút rồi thời gian cũng sẽ hết. Anh rất biết cách trả cho tất cả mọi thứ một cái giá đáng với nó. Anh vừa lãng mạn cũng vừa rất thực tế. Anh vừa sống với trái tim nhưng cũng rất tỉnh táo để lí trí trấn áp nó. Đến mãi hiện tại, người anh yêu, rất thông mình và nhạy cảm vẫn không hề biết anh lăng nhăng. Đã bảo chỉ duy có em biết mà.
Anh có sợ một ngày sự lăng nhăng trờ thành thói quen khó bỏ ?
Anh với người anh yêu sẽ ra sao ngày mai ? Cả những cô gái anh chọn làm nhân tình ? Và cả em, sẽ còn vị thế nào mai sau ?
Có bao giờ anh lo nghĩ về tình yêu ?
Bất kỳ ai cũng có thể yêu, và yêu thật sâu đậm một người. Lăng nhăng, đùa vui, không thực lòng ban đầu nhưng còn về sau đó thì nào ai biết được kết quả ?
Anh thực sự có lường trước được tất cả những hậu quả và đối mặt với nó?!
Anh có người thay thế được thì người anh yêu cũng có người thay thế được. Đến khi ấy, anh sẽ như thế nào ?
Anh chọn lựa nhân tình thật kỹ càng, anh có giới hạn và một điểm dừng. Nhưng tình cảm của họ thì sao?
Anh đùa vui nhưng họ là yêu thật lòng thì họ sẽ như thế nào? Một cô gái khi yêu thương thực sự sâu sắc một người và biết họ bị đùa vui, họ chỉ là một trong nhiều người thay thế thì họ sẽ như thế nào ?
Em. Em mặc kệ tất cả xúc cảm của mình. Em không muốn yêu. Em chán nản với thứ người ta vẫn thường trao cho nhau và rồi gọi nó là tình yêu. Nhưng em chấp nhận tất cả những xúc cảm trong mình. Em sẽ như thế nào khi mà cứ tiếp tục bên anh ? Để rôi đôi lúc lại giật mình tự hỏi: mình là gì với anh. Rồi lại tự cười xuề xòa, có là gì cũng mặc kệ thôi…
Ta cứ sống như thế thôi hả anh ?
Một ngày,
(Vì mỗi câu chuyện cần có một hồi kết ?! Vì em muốn có một đáp án chính xác ?!)
Tình cảm trong anh, anh nghĩ là mình yêu và anh nghĩ mình đã vui chơi đủ rồi… anh nhận ra mình thật tệ hại. Cứ như tất cả những điều em gói gém trong từng câu chữ đến được với anh. Anh bắt đầu tìm kiếm. Một điểm thực sự để bắt đầu lại, để học yêu thương thật sự một và chỉ một người. Người anh yêu, vẫn là người anh yêu và kể từ giờ sẽ là người anh chọn lựa. Anh gạt tất cả những cô gái khác và cố gắng "cai" em. Nếu người ta không nghiện thì sẽ không cần cai. Em và anh đã là gì của nhau đâu mà phải nghiện nhỉ ?! Thật ra không là gì lại là cách nói khác của một-điều-gì-đó-khó-gọi-thành-tên. Và thế là anh lơi dần em ra. Anh chấp nhận buông nhiều thứ và cả mất bạn để chọn lựa lấy hai người, anh và cô ấy.
Em mỉm cười. Đó là một tương lai được định sẵn nên thế và phải thế. Em mong câu chuyện mình kể có một happy ending như bất kỳ một câu chuyện cổ tuyệt diệu nào đó.
Nhưng anh, anh có bao giờ sợ trả giá cho những điều sai trái mình đã làm không ?
Nhưng em, em đau lòng trước sự mất mát. Mất mát đi một điều mà mình ngay từ ban đầu đáng lẽ không được chấp nhận. Và đến cuối cùng thì nên mừng vui vì mình đã thoát ra được. Thế mới phải !
Và, em dù vui với hạnh phúc của anh vẫn ích kỷ níu anh về phía mình… Tại sao cuối cùng tất cả lại không bỏ anh mà đi để em có thể bước đến với anh ? Em xót. Em khóc. Em không biết tình yêu là gì.
Là bởi vì ngay từ đầu em đã quá dễ dãi, em đùa vui bỡn cợt với cả cảm xúc của mình với cả thảy bản thể của em… thì em làm sao đòi hỏi được điều gì từ người khác, phải vậy không ?
* * *
ST


#6 Cứ Bỏ Mặc Anh

    Pre V.I.P


  • Mod
  • PipPipPipPipPip
  • 1076 Bài viết:
  • 642 chủ đề
334

Đăng vào: 06/12/2010 - 00:49

Anh yêu em :) ...đủ


-
Anh yêu em bao nhiêu?

- Đủ!

- Đủ để làm gì?

- Đủ sống!

- Khi em hỏi những người con trai khác, họ đều bảo là họ yêu em muốn chết đấy!

- Thế à? Họ nói chơi với em đấy.

- Có nghĩa là anh thấy em không đáng để anh, hay bất cứ ai yêu và chết vì em ư?

- Ừ!


Em quay mặt, dỗi. Anh cười nhẹ, ngồi sát lại em, đặt tay lên bờ vai run bần bật của em.

- Thôi nào!

- Anh tránh ra! Không cần anh.

Em hất tay anh, oà khóc.

- Em ghét anh lắm! Anh có thể nói dối để em vui cơ mà!

- Anh không thích nói dối. Chẳng phải em vẫn bảo là mẹ em dặn trẻ con thì không được nói dối sao?

- Anh không phải con nít!


Em gắt. Mắt em mở to. Thông thường thì người ta gọi là trừng mắt, trợn mắt nhưng với anh, em không có những động từ xấu xí ấy. Anh chỉ thấy là mắt em đang cố mở thật to, hai má ửng hồng phụng phịu. Trông như một đứa trẻ. Yêu lắm!

- Em cũng không còn là con nít nữa rồi, đúng không?

Anh khoác tay lên vai em, kéo em vào lòng anh. Em cố chống cự, đấy anh ra. Nhưng em thật là ngốc! Em nghĩ là 1 cô gái cao không quá 1m60, nặng không hơn 50kg như em thì có thể thoát khỏi vòng tay 1 chàng trai cao 1m80, nặng… - À, lâu rồi anh chưa đi cân. – là anh đây sao? Suy nghĩ thật ấu trĩ.

- Anh yêu em…

Em vẫn cục cựa trong lòng anh, buộc anh phải gõ vào đầu em.

- Ngoan nào! Nghe anh nói.

- Đau!

Em mím môi, mắt lại mở to – vẫn cái kiểu mở to mắt như khi nãy.

- Anh gõ em nhưng…

Đôi mắt ướt sũng của em chớp chớp đều. Có lẽ em đang trông đợi ở anh 1 lời-nói-dối-vừa-tai. Kiểu như là: “Anh gõ em nhưng anh đau hơn cả em!”

- Nhưng sao?

- Nhưng anh không có đau. Em đau mình em đi! Haha…

- Vô duyên!

Em xị mặt. 2 mắt cụp xuống. Cái mũi bé xinh đo đỏ, phập phồng.

- Đúng là anh có thể nói dối để em vui. Nói rằng anh yêu em muốn chết! Nói như thế này đúng không?

- Không biết!

- Nhưng anh không nói là bởi vì anh muốn em biết. Anh yêu em đủ sống cơ. Anh yêu em đủ để anh có thể sống. Và nếu không có em, thì anh… có thể là anh vẫn sẽ tồn tại nhưng anh không sống nữa. Anh sẽ chỉ tồn tại thôi. Anh yêu em như thế… Có lẽ là em cảm thấy không đủ nhiều nhưng với anh, đó là tất cả.

- Đủ!

Em cộc lốc.

- Ngoan lắm!

Anh cúi đầu, hôn nhẹ tóc em. Anh thích hôn lên tóc em hơn là hôn bất cứ chỗ nào. Tóc em mềm và thơm 1 mùi hương dịu nhẹ, như hương thơm của gió trên những cánh đồng trà xanh, như hương thơm của chiều trên những đồi hoa dại. Anh yêu hương tóc em… ít hơn yêu em 1 chút.

- Em à! Em không đáng để bất cứ ai chết vì em.


Em lại cựa quậy.

- Yên nào! Em đáng để họ sống vì em, để anh sống vì em. Chính em cũng không muốn bất cứ ai chết vì em cơ mà, đúng không? Anh hứa với em! Mặc dù anh không thể chết vì em nhưng anh sẽ sống vì em, sống để em sống và anh sẽ không bao giờ để em vì 1 cái gì đó mà mất đi. Được chưa nào?

- Ừhm!...

Em gật gật đầu. Anh giữ vai em, xoay em về phía anh.

- Thế thì lau nước mắt đi cô! Cười cái xem nào!

Em cười méo mó.

- Cười tươi lên!
Gió mang nỗi buồn của anh bay xa..

Mong vậy

ST


#7 LinhHung

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 57 Bài viết:
  • 3 chủ đề
0

Đăng vào: 06/12/2010 - 02:15

Những cái như thế này thật mông lung. >> Ảo
Nhưng nghe cũng d/c :))

#8 bé_xinh

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 31 Bài viết:
  • 3 chủ đề
1

Đăng vào: 13/01/2011 - 22:55

Xem bài viếtCứ Bỏ Mặc Anh, vào 01/11/2010 - 22:55, đã nói:

Và còn một điều kì lạ trong đám cưới mà không ai nhận ra.....
Ở một góc khuất..............
Tại nhà thờ....................
Có một cánh bướm trắng.......
Lượn lờ........................
đọc đến cái kết.. mỗi người 1 cảm nhận # nhau.. nhưng.. đều thấy 1 cái j đó..
Có một nghìn người đi lướt qua...Anh vẫn nhận ra được đâu là bóng dáng em!!! Bởi vì 999 bước chân kia là bước xuống mặt đất............ Chỉ có bước chân em là bước vào trái tim anh!!!!!!

cảm động quá !...

#9 Cứ Bỏ Mặc Anh

    Pre V.I.P


  • Mod
  • PipPipPipPipPip
  • 1076 Bài viết:
  • 642 chủ đề
334

Đăng vào: 08/05/2011 - 01:04


Đọc đi và cảm nhận thế nào là tình yêu nhé !!!!!
[indent] Em nhìn tôi, lại cười mỉm chi...
-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé!!

-Nghĩa... nghĩa là sao??

-Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Khờ ạ !!

-Em đùa hoài !!

-Em không biết nói đùa bao giờ.

***

Hà Nội một ngày cuối năm, rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây !!

-Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé !!

-Ừ ừ...

-Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ.

-Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy !! - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.

Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá !! Một cô bé Sài Gòn có cái giọng Hà Nội pha trộn, nhõng nhẽo và dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu nổi !!

Tôi nhớ, ngày mốt cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì nhỉ ?? Dù chỉ là một vở kịch, tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất ...

Sáng hôm sau..

Reng !!!

-Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em ko yêu nữa đâu nhé !!

-Vâng vâng, anh biết rồi ạ...

Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế kia rồi kia đấy....

Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Chẳng là em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, nhưng lúc nào trông tôi mặc áo sơ mi, em cũng reo khẽ lên thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà rất đỗi hạnh phúc, bầu trời trong xanh làm nền cho mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...

Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...

Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "anh lại bê bối thế này nữa à ??", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và.. chải tóc cho tôi. Thề có trời cao, tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi....

Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo thế là anh người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được ....

Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời mùa đông đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt đạp gà như em mong muốn. Em tôi ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan.... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi :

-Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?

Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.

Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất.

-Anh kia, ai cho chụp hình tui zậy hả? - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.

-Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.

-Bé nào mà bé? Tui... lớn rồi (rõ ràng em đang mặc áo dài). Anh chụp hình là phải xin phép nghe hông !!

-Ơ, anh xin lỗi.....

-Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì.... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn có dắt đi ăn chè !!

Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm...

Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết thế nào được, ta vẫn là hai con người ở quá xa nhau..... Tạm biệt em, em nhé !!

Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức, cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn lần cuối....

-Ai cho anh đi mà không nói với tui một tiếng ??

-Sao em biết??

-Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này !! Thôi, tạm biệt anh nhé !!

Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu.. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Ngọc Châu 090........ / SG nhớ HN.."

-Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không? - Em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi.

-Một tháng !!

-Vì sao lâu thế?

-Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...

-Ngốc lắm đấy nhé... Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?

-Uh, tốt lắm....

Đột nhiên

Em khóc !!!

Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....

Vì sao thế.... tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời.....

Trời đông lạnh lắm !!!
***


Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn, em ra đi.... Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"... Em làm tôi đau tim !!

Em làm tôi đau tim !!

Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...

Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu có dành cho nhau ?? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, nhanh vội rồi cũng ***ng tàn....

Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau....

Bíp bíp, có tin nhắn, của em !!!

Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu : "Anh hãy quên em đi !!"

Làm sao tôi quên được ???

Không cần suy nghĩ, không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ.... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...

Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ....

Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi.....

-Anh đi đi!!

-Sao thế em??

-Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?

-Anh chỉ muốn biết vì sao thôi.... em hãy giải thích cho anh hiểu....

-Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...

Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...

Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây" !!

Thôi, thế là... hết !!!

Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày ??? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ....Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay...

Thật là một thằng ngốc !! Như em vẫn mắng ấy !! Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc......

Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy, trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi....

Alô !!

-Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam

-Anh là ai??

-Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?

-Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.

-Em gái tôi tên... Ngọc Châu.

Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng ko kịp nữa rồi !! Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...

Ngày tháng năm....
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số đt cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì ko nhỉ??

Ngày tháng năm....
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không ??

Ngày tháng năm....
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh ko biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?

Ngày tháng năm....
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy.... Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi.... Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi...

Tất cả chỉ vì ... một căn bệnh không thể chữa khỏi.....

Ngày tháng năm...
Anh đến tìm !! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết...... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây !!".

Cả một đời, em chỉ có một người yêu là anh thôi....

***

Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ.....

Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.

Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...

Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời....

Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy..... Tất cả như một định mệnh, gió tung tro tàn quá khứ lên.... cho người sống còn đau....

Gió thổi bay đến ngày quá khứ... có cô bé quàng chiếc khăn len màu hồng, cười mím chi....

-Thế em xin anh một ngày yêu em nhé !!!













Đêm.
2h sáng.
Anh ơi, giờ này anh đang làm gì?
Anh có đang nghĩ đến em không?
Chúng mình xa nhau được 2 năm rồi anh nhỉ. 2 năm em sống trong chờ đợi, nhưng cho đến khi em chết người em yêu vẫn không quay về với em.
Không có em, anh sống ra sao?
Em nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của anh trong giấc mơ của em, vẫn nụ cười ấy, vòng tay ấy, ấm áp và nhẹ nhàng, nhưng lại là cùng với 1 người con gái, không phải em.
Anh đang ở đâu thế người em yêu?
Sao anh lại biến mất khỏi cuộc đời em 1 cách như vậy?
Em làm gì sai à?
Em chưa đủ tốt hả a?
Hay chỉ đơn giản vì em là cô gái không còn trinh? Không, không phải thế đâu, em hiểu người em yêu mà, anh không bao giờ như vậy, em tin anh.
Em yêu anh.
Em nhớ anh.
Em cần anh.
Quay về với em đi được không.
2 năm, 2 năm rồi em gào thét tên anh trong điên dại.
2 năm rồi em lặng bước trên con đường mùa đông lạnh lẽo mà anh hứa sẽ mãi đi bên cạnh em.
Em sẽ mãi yêu anh.
Yêu anh trong từng hơi thở.
Từng nhịp đập.
Từng nhịp một…từng nhịp cuối cùng trong em.
Em vẫn sẽ đợi anh.
Đợi anh.
Thể xác em tan biến thì linh hồn em sẽ đợi.
Về với em đi anh.
Cho em được YÊU anh.
Được BÊN anh.
Nhẹ thôi.
Khẽ thôi.
1 lần thôi.
Cho em được bên anh.
Cho nước mắt em ngừng chảy.
2 năm qua đầu óc em quay cuồng trong nước mắt.
Cho em được ôm anh, em muốn được cảm nhận hơi ấm bốc lên từ sự yêu thương.
Cho em được dựa nhẹ vào vai anh, đủ để em cảm nhận em còn anh.
Đừng bao giờ nói câu “ Mình xa nhau nhé”
Đừng.
Đau lắm.
1 câu nói giết chết 1 con người anh biết không.
Anh đang ở đâu.
Có nhớ em không.
Em nhớ anh.
Người em yêu.
1 nửa của em.
Cuộc sống của em.
Về với em đi anh.
Xin anh.

[/indent]

#10 Cứ Bỏ Mặc Anh

    Pre V.I.P


  • Mod
  • PipPipPipPipPip
  • 1076 Bài viết:
  • 642 chủ đề
334

Đăng vào: 08/05/2011 - 01:07


100 lần xoa đầu
[indent] Có một chàng trai và một cô gái, họ yêu nhau hết sức thắm thiết. Có một ngày, cô phải chuyển nhà tới một thành phố rất xa, anh vô cùng đau lòng, nhưng không dám giữ cô lại. Thành phố kia có cha mẹ của cô, họ có cuộc sống rất đầy đủ, còn anh thì cái gì cũng không có. Cho nên anh không dám giữ cô, vì anh sợ cô sẽ khổ. Anh cuối cùng chỉ im lặng.


Nguyễn Hiếu:
Còn cô thì cứ đợi anh mở miệng giữ mình lại, cô đợi và đợi, đợi cho đến lúc lên máy bay, anh cũng không hề nói.

Trước lúc lên máy bay, cô đưa cho anh một con lợn bông nhỏ, cô nói "Nhớ em, thì hãy xoa đầu nó một lần". Sau đó cô bước lên máy bay mà không hề quay đầu lại.

Trời đang trong xanh thì đột nhiên mưa, anh vừa khóc vừa nhìn chiếc máy bay cất cánh, chính lúc ấy, anh đột ngột phát hiện mình đã phạm một sai lầm đáng sợ, anh quên không hỏi cô địa chỉ và số điện thoại của cô ở nơi ở mới.

Thế là từ đó anh bắt đầu chờ đợi, ngày ngày ôm lấy chiếc điện thoại không dời, anh nghĩ cô nhất định sẽ gọi điện về. Nhưng không có, mãi mà không có.


Nguyễn Hiếu: Lúc anh nhớ cô, anh lại mang con lợn bông ra xoa đầu, anh xoa đầu nó hết lần này đến lần khác, nhưng chỉ càng làm cho mình nhớ thêm.



Anh đợi cô tròn ba tháng, sau đó chuyển thành tuyệt vọng. Anh cảm thấy cô hình như đã quên anh mất rồi, thậm chí anh bắt đầu hận cô.



Anh bước ra khỏi phòng, từ giây phút đó anh quyết định quên đi tình yêu này. Quan trọng với anh bây giờ là bắt đầu lại. Anh ôm lấy con lợn bông, nghĩ một lúc, rồi đành ném nó ra ngoài cửa sổ. Ném đi tất cả những ký ức về cô. Anh từ đây cũng không nhìn lại qua khứ nữa

Nguyễn Hiếu: Sáng sớm ngày thứ hai, có một người làm công đến dưới lầu dọn dẹp vệ sinh. Bà ta nhìn thấy một con lợn bông, bà ta ôm lấy nó, vuốt ve, đột nhiên con lợn bông động đậy, miệng nó từ từ mở, rồi nhả ra một mảnh giấy. Trên mẩu giấy là địa chỉ và số điện thoại của cô gái.


Nguyễn Hiếu: Con lợn bông ấy là người trong xưởng đồ chơi phải mất rất nhiều tâm huyết mới làm ra món quà đặc biệt này cho cô . Nếu như xoa đầu nó một trăm lần, nó sẽ nhả ra mảnh giấy cô viết. Cô đã âm thầm quyết định, chỉ cần nhận được điện thoại của anh là sẽ từ bỏ tất cả để trở về, không chia tay anh nữa.

Nhưng anh cuối cùng chỉ vuốt ve nó 98 lần.


Nguyễn Hiếu: Người làm công nghĩ : Con lợn bông này thích như vậy, nên đem nó về cho con mình chơi. Bà ta ôm con lợn bông, quẳng đi mảnh giấy.



Anh và cô từ đây đã để tuột mất một nửa cuộc đời.

Phải chăng anh chàng quá ủy mỵ đến mức đánh mất cả tình yêu và lí trí , đôi khi chúng ta nên biết sống chấp nhận với thực tại , và hướng tới tương lai , những lúc mất tinh thần nhất chúng ta nên rời bỏ đi đâu đó một thời gian để có thể lấy lại cho mình một nghị lực sống
[/indent]






Chủ đề tương tự Thu gọn