Đăng vào: 06/04/2011 - 21:38
Tháng 3 âm là mùa lá ngải nếp và đương độ vừa (ko già quá, ko non quá) nên làm bánh ngải thơm hơn những tháng khác. Đó là lý do tại sao người Lạng Sơn hay cúng bánh ngải khi đi tảo mộ tháng 3.
Còn xôi cẩm thực ra là thiếu. Người dân tộc ở LS (Tày và Nùng) thường cúng xôi ngũ sắc gồm: Xôi đen hoặc tím - Khẩu cắm lăm (làm từ lá cẩm), xôi vàng - Khẩu cắm hương (từ hạt rành rành), xôi trắng - Khẩu nón, xôi đỏ (từ gấc, hoặc từ hạt gì mà trước NDGD thấy bố hay dùng ấy, nhưng giờ cụ toàn dùng gấc nên chẳng biết cái hạt kia là hạt gì nữa), xôi xanh - Khẩu khiêu (từ lá gì ấy chả nhớ tên chỉ biết gọi là co khảu). Việc làm xôi ngũ sắc là tượng trưng cho ngũ hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ngoài ra còn để thể hiện sự khéo tay của phụ nữa trong nhà cũng như mong muốn may mắn khi có mâm xôi đẹp (vì màu sắc từ thiên nhiên đôi khi không như ý muốn)
Vàng gấp tròn tròn kia tượng trưng cho vàng thỏi, vì mình đến tảo mộ động đến đất đai và vì ông bà mình ngụ ở đất đó nên mình có chút lễ "gọi là" bằng vàng nén.
Vàng + bạc lá là tiền vàng để ông bà mình đi đường lên gặp con cháu và về cho thuận (kiểu tiền tàu xe ấy mà)
Tiền chúng sinh làm từ giấy bản là tiền lẻ, mình đốt nhiều nhiều chút để ma đói, ma khát không nơi nương tựa có chút tiền bố thi (các cụ sợ ma đói ăn tranh các cụ thì cứ nói, vẽ)
Ngoài ra cúng ở nhà còn phải có Vàng gia tiên. Là lại tiền vàng mệnh giá lớn (để các cụ gửi bank đấy)
Khi ra mộ còn phải cúng quần áo (thường là người Lạng Sơn gốc tự mua giấy màu về cắt), gà..., và một cành nêu sau khi tảo mộ xong (cành nêu được cắt bằng giấy bản) để báo hiệu cho các cụ về hưởng lộc và cũng là để báo hiệu con cháu vẫn còn nhớ đến các cụ (sỹ sớn với nhà hàng xóm thôi).