Trượtđại học, như một dấu mốc quan trọng nhất trong cuộc đời, mặc dù conbuộc phải hiểu theo nghĩa ngược lại của sự thành công. Một năm ôn luyệncho kì thi sắp tới, với con, là quãng thời gian quan trọng nhất của đờimình, chứ không phải bất kì lúc này hay lúc khác. Có thể bố mẹ hay aiđó sẽ thắc mắc khi đọc những dòng này, nhưng nếu bố mẹ biết, vì sao nóquan trọng với con đến thế.

Conđã đi qua 18 mùa khôn lớn trong vòng tay bao bọc của bố mẹ, mà chưa mộtlần chịu nhìn lại, bố mẹ đã cho con lớn khôn như thế nào.
Convô tư sống phần đời của mình mà bố mẹ dành tặng, chia sẻ cả phần đời ấycho bạn bè, thầy cô, cho cậu bạn thầm mến, cho cả một người xa lạ bênđường mà chưa khi nào nghĩ rằng, có một phần dành cho bố mẹ.
Conngây thơ nghĩ rằng, dù có thế nào thì bố mẹ vẫn là bố mẹ của mình, cònchỉ cần mình không nhiệt tình, thì bạn sẽ là của người khác.
Vàrồi cái ngày nhận kết quả thi đại học, bạn bè con tụ tập ăn mừng, mộtmình bố lặng lẽ đi tìm con giữa cái nắng như đổ lửa cuối hè, mẹ laugiọt nước mắt nóng hổi trên má tất tưởi ra chợ mua đồ về làm những mónăn mà con thích nhất, ngồi đợi hai bố con trong lo âu.
Ômcon trong cơn mưa giông bất chợt cuối chiều, vai con rung lên nức nởtrước thất bại đầu đời, vòng tay bố rộng dài. Lần đầu tiên sau 18 năm,con chợt nhận ra, phần đời của bố mẹ chỉ dành cho con.
Con đãtrách mình nhiều lắm khi nhìn bạn bè vụng về khóc trên đôi vai mẹ chatrước lúc lên thành phố nhập học, con lặng lẽ về nhà, âm thầm tự hứavới lòng đợi mùa ước mơ sau.
Một năm ở nhà ôn luyện cho kì thìđại học con biết gọi là gì nhỉ? À, con sẽ gọi đó là mùa thương yêu. Connhìn thấy giọt nước mắt bố nhỏ vội trên lưng áo khi cuốc mảnh vườntrước nhà trồng đủ các loại hoa cho nhà cửa thêm phần tươi sắc, concũng lẻn ra trồng vào góc khuất một cây trạng nguyên, hy vọng khi nólớn lên và ra hoa, bố nhìn thấy sẽ mỉm cười.
Conthấy dáng mẹ cong người trong buổi ngược gió đạp xe lên chợ huyện muabộ dụng cụ học tập mới thay bộ con làm mất trong buổi chiều đi langthang. Con chạy ra tận đầu ngõ ngóng mẹ về.
Lần tìm đống giấy tờmẹ cất trong góc hòm, con phát hiện ra rằng, cả nhà mình đều sinh vàotháng mười hai, và từ hôm ấy, con gọi đó là mùa sinh nhật. Cả bố và mẹđều bất ngờ khi con chuẩn bị một bữa cơm tươm tất, rồi phì cười khiphát hiện trong bát của mỗi người có một tấm thiệp mừng. Đó là những nụcười dành cho con.
Cũng lần đầu con để ý, thấy con cún Lu nhàmình sinh được tới 5 con cún con đen tuyền mũm mĩm, còn con lợn ụt échàng ngày cũng cho mẹ cả một bầy lợn con khỏe mạnh. Con gọi đó là mùasinh.
Tết đến, con mang nỗi mặc cảm trượt đại học không ra khỏinhà suốt cả ba ngày, nhưng cô bác nào đến cũng lì xì con thật nhiều lờichúc rồi xoa đầu, đừng nản lòng con ạ. Đêm giao thừa, con thấy bố lụihụi ra góc vườn, hái tặng con một nhành lộc cây trạng nguyên thay lờichúc đầu năm. Con gọi đó là mùa tặng niềm tin.
Tháng ba, bố mangvề tập hồ sơ dự thi đại học, bạn bè trên thành phố gửi về cuốn nhữngđiều cần biết về kì thi, không quên những cuộc gọi kể về cuộc sống sinhviên đầy háo hức và lời hẹn trên thành phố. Con gọi đó là mùa vẫy gọi...
Conđã đi qua những mùa của cuộc đời bên bố mẹ thương yêu, để tháng tư về,con mang mùa chắt chiu thắp lên ngọn đèn của mùa ước mơ, ươm mầm chomùa gieo hạt và chờ đợi một mùa lên đường...



















