Chuyển tới nội dung


- - - - -

DJ cảm xúc


34 trả lời cho chủ đề này

#1 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 11/09/2011 - 14:11

Hôm nay bạn cảm thấy muốn nghe những bài hát mà khi nghe khiến người ta thấy "quằn quai" :d Có ai có bài nào tâm đắc không?



#2 tun_c0i

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 113 Bài viết:
  • 7 chủ đề
0

Đăng vào: 11/09/2011 - 15:31

hức hức... cách phối nhạc hơi khó nghe..

#3 Mr. Trần

    My Sweet Love :)


  • Root Admin
  • PipPipPipPipPipPipPipPip
  • 3572 Bài viết:
  • 1637 chủ đề
513

Đăng vào: 11/09/2011 - 15:55

I like it. Thanks for sharing.

#4 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 12/09/2011 - 12:43

Cảm xúc mỗi ngày một khác, đặc biệt với người có cảm xúc nông như mình :d

Hôm nay mưa nhiều, không nặng hạt nhưng dầm đề cả ngày...bạn lại thích những bài hát có giai điệu ting ting tang tang ...

Giai điệu của cơn mưa




Trích dẫn

Trung Thu không về nhà được, lại nhớ hồi bé mẹ cho cái ống đựng bột giăt (viso, omo ) làm đèn, bố hay cắt mấy lon coke làm đèn hoa đổi món, lấy tre làm xe tăng cho anh trai , lúc đấy thằng nào có xe tăng là oai lắm. Ngày bé mình sợ trăng lắm, dì Loan bế chỉ ông trăng là sợ quay mặt đi. Sau đấy vài năm thì gan hơn con cóc (:))) toàn lấy chiếu quấn vào người đi dọa ma bọn trẻ con trong xóm....


Hãy nghe lời mẹ :d



#5 hoaiguitarflamenco

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 95 Bài viết:
  • 26 chủ đề
109

Đăng vào: 22/09/2011 - 10:56

Good ! thank
Bản lyrics này hay..
có cái đoạn:
Now that you're gone
All that remains
is the Ghost of Love.. :d

#6 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 26/09/2011 - 03:09



Nhưng nàng tin, cảm xúc đó sẽ quay trở lại. Nàng tin như vậy.

Sửa bởi trang.meo.beo, 13/12/2011 - 22:25.


#7 Bad Guy

    Repressed Emotions


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 665 Bài viết:
  • 83 chủ đề
309

Đăng vào: 26/09/2011 - 08:56



Anh Nhớ em lắm...

Sửa bởi Chu văn quyềnh, 26/09/2011 - 08:57.


#8 Bad Guy

    Repressed Emotions


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 665 Bài viết:
  • 83 chủ đề
309

Đăng vào: 26/09/2011 - 09:28

Xem bài viếtTTM, vào 26/09/2011 - 09:03, đã nói:

Anh nhớ em hơn thằng Quềnh nhiều.
:sauer2:

#9 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 28/09/2011 - 13:09

Xem bài viếtChu văn quyềnh, vào 26/09/2011 - 08:56, đã nói:




Bài này lần đầu tiên em nghe là lúc đang đi bus 31. ĐÁng nhẽ là phải xuống ở Long Biên nhưng vì nó phát bài này hay quá mà không biết tên, thế là em cứ ngồi trên xe để cố nghe cho hết, căng tai nghe vài câu để về search.

Kết quả là đi quá 1 bến và tìm được Hafl a world away :d

TTM hâm!

#10 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 04/10/2011 - 13:40

Thời đại toàn cầu hóa TTM ạ.

TTM đi bụi rồi thì kể cho em nghe đi. Em thích nghe chuyện của TTM :d

#11 Not_Afraid_

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 232 Bài viết:
  • 65 chủ đề
117

Đăng vào: 11/10/2011 - 00:11

Xem bài viếttrang.meo.beo, vào 05/10/2011 - 10:28, đã nói:

Đôi khi người ta đã đoán được câu trả lời nhưng vẫn cố hỏi, hay biết đó là cái hố nhưng kệ mẹ, cứ đi tiếp, để rồi thiên hạ nhìn, lắc đầu ngán ngẩm mà phán "con điên", thật chẳng có gì than oán trách móc. 100 người gặp ta thì 98 người nói rằng " em cứ sao sao ấy", 1 người nhìn ta không nói gì, còn sót lại một người xin số điện thoại của ta. Lúc đầu ta còn gặng hỏi "Sao là làm sao? Nói nghe cái coi" , những lần sau chỉ cười chẳng nói gì thêm, ta hiểu đó là biết câu trả lời mà vẫn cứ hỏi.


Hồi bé, đứng trước một sai lầm ta thường than vãn mình thiếu may mắn, mình thiệt thòi, rồi một người đã lôi ta nhìn lại chính bản thân "mày ngu thì chết". Trong giây phút chỉ muốn đập lại, những mong cứu vãn nốt sĩ diện nhưng không hiểu sao, thông suốt vào chính lúc này, đúng là do ta quá ngu, cũng giống như biết là cái hố mà vẫn tiếp tục bước.


Ta cứ như thế thì có sao không?

Ừ. Chả sao



http://mp3.zing.vn/a...9ZEI7.html?st=2

nếu nghe Secret Garden rồi thì nên chơi thêm cái này.

cũng ra gì phết đấy

#12 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 11/10/2011 - 01:49

Nghe bài của bạn (tạm dịch) Đếch sợ mình nhớ ngay đến album này



----------

Muốn bơi đến chùa Hương, muốn leo lên Yên Tử, muốn trèo đỉnh Phanxipang, và muốn đi chùa!

#13 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 12/10/2011 - 12:56

Dạo này mình rất lạ. Mặt mũi thì nhăn nheo nổi mụn, da dẻ thì xạm xì tăm tối, đứng thì mệt mà ngồi lại mỏi, ăn một tí là no, thỉnh thoảng húng hắng ho, lâu lâu hắt xì vài cái. Quái, có chửa đâu mà người khó chịu như đang chửa thật

Đứa nào iểm bùa chị ra chị xem mặt cái coi, đẹp trai chị tha còn xấu xa chị thiến. Đừng thấy chị lương thiện mà được thể làm liều. Ức chế là không nhịn được lâu đâu đấy.



#14 Bad Guy

    Repressed Emotions


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 665 Bài viết:
  • 83 chủ đề
309

Đăng vào: 12/10/2011 - 12:58

Có lẽ nào...Chẹp, thôi đc thế mình đặt tên con là gì bây giờ?

#15 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 16/10/2011 - 15:36

I'm a fool

out of love...



#16 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 19/10/2011 - 02:14

Giấc mơ em lắng sâu dịu êm...

Đừng nói những gì để em

hiểu rằng anh ra đi mãi mãi...



#17 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 19/10/2011 - 04:04

Thế hệ những người trẻ tuổi đương thời,– “một thế hệ thanh niên trai tráng, thông minh, rất ít đam mê, chỉ giỏi nhạo báng và chê bai cuộc đời
the Times

#18 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 19/10/2011 - 17:53




Lắng nghe gió hát ( HEAR THE WIND SING) - Haruki Murakami



1.




"Không hề có một tác phẩm hoàn hảo, cũng như không thể có sự tuyệt vọng hoàn toàn"




Một nhà văn mà tôi đã có cơ hội gặp gỡ trong thời gian học đại học đã nói với tôi câu này. Phải rất lâu sau đó tôi mới có thể hiểu được nghĩa thực của những từ ngữ ấy, nhưng ít nhất trong thời điểm đó tôi đã có thể tìm thấy được một số sự an ủi trong đó. Không hề có cái gì gọi là một tác phẩm hoàn hảo.




Lần nào cũng vậy, khi tôi bắt đầu cảm thấy muốn viết một cái gì đó tôi luôn phải vượt qua được sự tuyệt vọng. Khả năng của tôi có hạn. Ngay cả lúc tôi muốn viết, chẳng hạn viết về voi thì tôi không thể nào viết được gì về huấn luyện voi cả. Như thế cảm hứng đã trôi qua.




Tôi đã ở trạng thái tiến thoái lưỡng nan đó suốt tám năm liền, đó là một quãng thời gian dài.




Dĩ nhiên bạn luôn có thể tự huyễn hoặc chính mình rằng dù sao bạn cũng đã có thể học được một điều gì đó, và trở thành người lớn không quá khó khăn. Đó vốn là xu thế chung.




Từ khi tôi hai mươi tuổi thì tôi đã cố gắng đưa điểm đó vào triết lý sống của mình. Nhờ có điều đó mà tôi phải chịu đựng sự đớn đau, hiểu lầm và lừa dối không biết bao nhiêu lần hay tự đưa bản thân mình vào những tình huống khó xử. Tất cả mọi người đều bước vào con đường của tôi để kể câu chuyện của họ, rồi bước ngang qua như tôi chỉ là một cái cầu và họ không bao giờ quay trở lại. Tất cả những lúc ấy tôi đều im lặng không nói gì. Đó là nhận thức mà tôi đã dùng để chỉ quãng thời gian cuối tuổi hai mươi của mình.




Lúc này đây, tôi nghĩ mình đã sẵn sàng để cởi mở chính mình.




Cứ cho rằng tôi không hề chấp nhận với chỉ duy nhất một giải pháp cho tất cả mọi vấn đề. Vì lý do đó nên đến thời điểm tôi có thể nói được thì mọi thứ không khác biệt gì mấy vào lúc tôi bắt đầu. Bạn nhìn xuống nó, viết ra nó không có nghĩa là tự cứu mình. Đó chỉ là một phương tiện để tự cứu mà thôi.




Thực sự rất khó để có thể nói ra những điều trung thực. Tôi càng trở nên trung thực thì những từ cần để sử dụng lại càng trở nên ở xa tôi.




Nói thế không có nghĩa là tôi muốn hợp lý hóa vấn đề, nhưng ít ra hiện tại đối với tôi viết là cách tốt nhất. Tôi không có nhiều điều để nói. Và khi tôi tin rằng nếu mọi thứ trở nên tốt đẹp thì đôi khi con đường phía trước, có khi là nhiều thập kỷ nữa kể từ lúc này thì cuối cùng tôi đã có thể khám phá ra rằng những nỗ lực ấy sẽ là sự cứu rỗi cho chính tôi. Lúc ấy những con voi sẽ trở lại với đồng bằng, tôi sẽ có thể sử dụng tầm nhìn bằng khả năng văn chương của mình để miêu tả cảnh đẹp ấy.




Phong cách viết văn của tôi đã chịu nhiều ảnh hưởng từ Derek Heartfield. Thật không may khả năng sử dụng từ ngữ của Heartfield quá khó để có thể cảm nhận, điều này làm cho tài năng của ông trở nên lãng phí. Đọc các tác phẩm của ông sẽ thấy kiểu viết của ông rất khó hiểu, mạch truyện khó nắm bắt còn các chủ đề lại quá ấu trĩ. Tuy nhiên ông là một trong số ít các tác giả có khả năng tạo thành một trận chiến ngôn từ. Cùng thời với những Hemingway, Fitzgerald và nhiều người khác, tôi xem Heartfield có "tinh thần chiến đấu" hơn tất thảy họ. Từ đầu đến cuối tác phẩm của mình Heartfield không hề có một hình ảnh rõ ràng về người mà ông ta phải chiến đấu. Đó chính là điểm tối hậu làm lãng phí tài năng của ông.




Ông đã có những cố gắng tuy rằng vô vọng trong 8 năm và 2 tháng, sau đó qua đời. Vào một buổi sáng chủ nhật tháng 6 đẹp trời năm 1938, ông nhảy từ tòa nhà Empire State, nắm chặt bức chân dung của Hitler trong bàn tay phải và một chiếc ô đang giương trong tay trái. Cái chết của ông cũng không được quan tâm như cuộc đời của ông.




Vào kỳ nghỉ hè trong năm thứ ba trung học của mình tôi đã phải chịu một cơn phát ban khủng khiếp ở vùng chậu, lúc ấy cậu tôi đã cho tôi một cuốn sách của Heartfield mà hiện nay đã không còn được xuất bản. Cậu tôi đã chết sau đó ba năm do căn bệnh ung thư ruột, toàn bộ sức lực của ông đã hoàn toàn tiêu tan và các ống nhựa liên tục được đưa vào và tháo ra cơ thể ông. Lần cuối tôi gặp cậu mình thì ông ấy hoàn toàn khô héo và trở nên đỏ như một con khỉ già xảo quyệt




Tôi có ba người cậu, một người đã mất ở ngoại ô Thượng Hải. Hai ngày sau khi ban bố lệnh ngừng bắn thì ông bước vào một hầm mỏ rồi mãi mãi nằm xuống ở đó. Người cậu duy nhất còn sống sót của tôi đã trở thành một nghệ sĩ chuyên biểu diễn các trò ảo thuật lặt vặt chuyên biểu diễn ở các khu nghỉ dưỡng có suối nước nóng trên toàn nước Nhật.




Heartfield đã nhận xét một tác phẩm tốt: "Nhiệm vụ của tác phẩm chủ yếu để nhận ra khoảng cách giữa một sự vật trung tâm và những sự vật quanh nó. Nó không phải là một sự nhạy cảm, mà là một thước đo." (What's So Bad About Feeling Good?, 1936).




Với tôi, điều đó bắt đầu từ một năm sau ngày mất của tổng thống Kennedy, lúc đó tôi đã cầm trên tay cây thước đó của mình để kiểm tra mọi thứ một cách cẩn trọng. Thoáng chốc mà đã 15 năm qua, và trong 15 năm ấy tôi đã có thể phân loại được các sự vật bằng cách tống chúng ra. Giống như một chiếc máy bay bị hỏng động cơ thì lúc đó nó bắt đầu tống ra các hành lý để giảm trọng lượng, sau đó là các ghế ngồi và cuối cùng là các hành khách. Trong vòng 15 năm ấy tôi đã tống ra được hầu hết mọi thứ, nhưng chẳng đưa vào được cái gì cả.




Tôi không chắc đây là điều đúng đắn. Dĩ nhiên nó làm cho tôi trở nên nhẹ gánh hơn nhưng hậu quả thường hết sức đáng sợ: Khi già và sắp chết thì tôi còn lại gì trên Trái đất này? Vì sau khi hỏa táng thì ngay đến xương của tôi cũng chẳng còn.




Bà của tôi đã luôn dặn tôi rằng: "Với những ai bi quan sẽ chỉ luôn có những giấc mơ ảm đạm"




Vào cái đêm bà mất, điều đầu tiên tôi làm là vuốt mắt cho bà. Vào lúc tôi hạ mi mắt bà xuống thì giấc mơ 79 năm của bà đã yên lặng tan ra như mùa hè đi qua trên phố, không hề để lại bất kỳ dấu vết nào.




Một điểm cuối về viết văn, và sẽ là điểm cuối cùng.




Với bản thân tôi, viết văn thực sự rất khó. Có nhiều lúc tốn đến hàng mấy tháng trời chỉ để có thể viết được mỗi một dòng. Những lúc khác tôi có thể viết được những ba ngày ba đêm không nghỉ cho đến khi cảm thấy không thế viết được nữa.




Tuy nhiên, viết lách cũng thực sự rất thú vị. So với những sự khắc nghiệt của cuộc sống thì việc gắn một ý nghĩa cho cuộc sống của mình cũng giống như việc giong buồm ra khơi vậy.




Quay lại thời thanh niên, khi thức ngộ được điều ấy thì trong một tuần liền tôi không hề nói một lời. Nếu tôi phải trả giá do ít chú ý vào sự vật thì thế giới lúc này sẽ trở nên phù hợp hơn với bản thân. Tất cả các giá trị đều dịch chuyển và thời gian sẽ thay đổi.




Rất lâu sau điều này mới trở nên rõ ràng hơn. Tôi sẽ phân rõ một đường ngay chính giữa trang vở, xếp vào bên trái những gì tôi đã trải nghiệm được, và xếp vào bên phải những gì tôi đã mất đi, những gì tôi đã phá hủy, những gì tôi đã vui mừng vì không tiếp tục theo đuổi, những gì tôi đã hy sinh, đã phản bội, cả một danh sách dài vô tận.




Một hố sâu ngăn cách đã phân tách rõ những gì chúng ta cố gắng để nhận thức và những gì chúng ta đã biết. Và tôi không quan tâm thước đo của bạn dài bao nhiêu, đó là điều không thể đo được. Điều tôi có thể làm được khi cầm bút chỉ là viết lên danh mục các giá trị sống, không phải một tiểu thuyết, cũng không phải một tác phẩm văn học hay nghệ thuật, chỉ là một cuốn vớ với một dòng phân cách rõ ràng ở trung tâm và có lẽ ẩn trong đó một hay hai bài học gì đó.




Nếu bạn đang muốn tìm kiếm một cái gì đó mang tính nghệ thuật, hãy đọc những tác phẩm của người Hy Lạp cổ. Để có được một nghệ thuật thực sự phải tồn tại chế độ nô lệ. Đây chính là điều đã xảy ra ở Hy Lạp cổ đại: trong khi những người nô lệ làm việc cực khổ trên cánh đồng, chuẩn bị những bữa ăn, chèo những chiếc thuyền thì những người thượng lưu sẽ tắm ánh nắng địa trung hải, say mê với những vần thơ hay tranh luận về toán học. Đó là cách thức tạo ra nghệ thuật.




Với nhiều người chuyên lục tủ lạnh trong lúc 3 giờ sáng sẽ không có khả năng viết được những điều như thế




Dĩ nhiên tôi nằm trong số đó.






2.




Thời điểm của truyện ngắn này bắt đầu vào ngày 8 tháng 8 năm 1970, và kết thúc 18 ngày sau đó




3.





"Khỉ thật, người giàu muốn ăn gì cũng được"




Chuột quay sang tôi và gầm lên một cách phiền muộn, cả hai tay hắn đều đặt trên quầy. Hay có khi hắn đang gào thét với chiếc máy pha cà phê ở sau lưng tôi. Chuột và tôi ngồi cạnh nhau tại quầy, điều đó có nghĩa là việc hắn chuyển hướng quay sang tôi chẳng cần thiết nữa. Tuy nhiên sau khi hắn xả xong cơn bực tức hắn lại thưởng thức cốc bia của mình với một vẻ thỏa mãn thường gặp.




Chắc là cơn giận của hắn không hề nắm đến một đối tượng cụ thể nào. Mọi âm thanh đều yên ắng và ngoài ông ta ra còn ai la to hơn nữa? Toàn bộ nơi đây như một con tàu chở khách đang lao dần xuống dưới.




"Tất cả chúng là đồ chấy rận!" Chuột lắc mạnh cái đầu của hắn, "Chúng không gì khác là những kẻ ăn bám! Chỉ cần thoáng nhìn vào gương mặt khỉ hám tiền của chúng thì tôi đã cảm thấy ghê tởm rồi"




Tôi lặng lẽ gật đầu rồi nhấp môi vào cốc bia của mình. Chuột đã nói hết và giờ đây đang nhìn chăm chú vào bàn tay của mình đang đặt trên quầy, liên tục di chuyển những ngón tay dài của mình như kiểu chúng đang bị nướng chín trên ngọn lửa. Tôi chuyển sự chú ý của mình lên trần nhà. Không thể nào bắt đầu một cuộc chuyện trò mới cho đến khi hắn không còn nghịch mười ngón tay của mình nữa. Lúc nào cũng như vậy.


Chúng tôi uống bia như thường nhật. Trong suốt một mùa hè chúng tôi uống một lượng bia nhiều như lượng nước có trong một hồ bơi 25m và ăn lượng đậu phông đủ số vỏ để phủ lên sàn quán bar J's một lớp dày 2 inch. Nếu chúng tôi không tiếp tục kiểu sống này có lẽ chúng tôi sẽ không thể tồn tại trong mùa hè chán ngắt này.




Phía sau quầy bar có treo một tấm ảnh vốn đã bị ố vàng bởi khói thuốc, và khi mọi thứ trở nên chậm chạp đến mức không thể chịu nổi thì chúng tôi nhìn chăm chú vào bức hình cho đến khi kết thúc giai đoạn này. Bức hình chỉ là một hình mẫu của một cái gì đó tựa như phép thử Roschach, trong đó tôi thấy dường như có hai con khỉ đang đánh tennis trong không khí.




Khi tôi nói điều này với J, tay pha chế của quầy bar thì hắn dừng lại xem xét bức tranh một lúc rồi quay trở lại với một thái độ hờ hững. "À, giờ mà phải đề cập đến nó..."




"Anh cho rằng bức tranh này hàm ý gì?" Tôi hỏi hắn.




"Con khỉ bên trái là ông, và bên phải là tôi. Tôi ném bia cho ông và ông quăng tiền lại cho tôi"




Tôi im lặng uống bia, ghi nhớ lấy lời hắn nói.




"Chúng làm tao ghê tởm"




Cuối cùng, Chuột cũng kết thúc trò nghịch ngón tay và lại bắt đầu gào thét. Việc đả kích những kẻ giàu có đã không còn xa lạ gì với Chuột, đơn giản vì hắn ghét họ. Gia đình Chuột khá sung túc, nhưng khi tôi đề cập với hắn điều này thì hắn luôn trả lời: "Đó đâu phải do tôi". Mỗi lúc có cơ hội (thường là lúc tôi uống quá nhiều) thì tôi sẽ nói với hắn: "Không phải tất cả do anh sao". Tuy nhiên sau khi nói tôi lại cảm thấy có lỗi vì dù sao Chuột có lý.




Tại sao anh nghĩ tôi không thể chịu đựng được kẻ giàu?




Tối nay, Chuột nói rất nhiều. Đây là lần đầu tiên hắn nói nhiều như thế.




Tôi lắc đầu




"Để tôi nói anh biết", Chuột cứ luôn cái điệp khúc: "Để tôi nói cho anh biết" một cái gì đó. "Đó là do kẻ giàu chẳng có gì để lo lắng". Chúng còn có cả đèn pin và cả thước để có thể chọn được cái bồn cầu vừa ý cơ mà.




"Nói tiếp đi"




"Ờ, hầu hết trong số chúng đều không hề có tư tưởng nào trong đầu. Chúng chỉ giả vờ suy nghĩ... anh biết tại sao không?




"Anh nói đúng rồi"




"Bởi vì chúng đâu cần phải nghĩ. Chắc là chúng chỉ sử dụng nó một chút để trở nên giàu có chứ không để giữ lại cái sự giàu có ấy. Không gì khác hơn một vệ tinh cần năng lượng để quay xung quanh một nơi cố định. Nhưng đó chắc chắn không phải là kiểu cách của anh và tôi. Chúng ta luôn phải suy nghĩ chỉ để tồn tại. Chúng ta cần biết rõ về mọi thứ từ thời tiết ngày mai cho đến kích cỡ của cái nút bồn tắm (nút để chặn nước của bồn, không cho thoát ra ngoài để bồn đầy nước - ND). Tôi nói có đúng không?"




"Ừ"




"Đấy, mọi việc chỉ là như thế"




Khi Chuột kết thúc màn độc thoại thì hắn lôi chiếc khăn giấy trong túi áo ra rồi xì mũi một tiếng rất to. Tôi không chắc là hắn có nghiêm túc về những chuyện như thế này hay không.




"Tuy nhiên cuối cùng tất cả cũng phải chết". Tôi đánh bạo lên tiếng




"Vậy thì có gì mới? Mỗi người đều có thể chết một lúc nào đó. Nhưng từ giờ đến lúc đó có những năm mươi năm tốt đẹp để sống, và để tôi nói anh nghe, sống năm mươi năm để nghĩ về những thứ khác nhau sẽ khủng khiếp hơn sống năm ngàn năm không hề bận tâm gì cả. Tôi nói có đúng không" Và một lần nữa tôi phải công nhận hắn có lý.




4.




Tôi gặp Chuột vào mùa xuân ba năm trước vì đó là thời điểm cả hai chúng tôi cùng vào đại học và hai chúng tôi hầu như khắc khẩu. Tôi cũng chẳng biết vì lý do nào mà cả hai chúng tôi có thể thân nhau để cùng nhau đi chung trên chiếc Fiat 600 màu đen của Chuột vào lúc bốn giờ sáng. Có lẽ chúng tôi có bạn chung chăng? Tôi chỉ nhớ rằng lúc đó chúng tôi đã quá chén, và hơn thế nữa đồng hồ tốc độ bắt đầu chỉ con số 50. Còn gì tuyệt vời hơn khi chúng tôi phóng qua một bờ rào công viên, san phẳng cả một bụi đỗ quyên và ụi đầu xe vào một tảng đá? Và vì một vận may tuyệt vời nào đó mà chúng tôi không hề bị thương.




Khi đầu tôi hết choáng váng sau cơn chấn động thì tôi đá vào cái cổng hỏng của xe để ra ngoài chỉ để tìm cái mui xe vốn đã hoàn toàn bị bay ra ngoài và hạ cánh trước chuồn khỉ 30m. Phần trước chiếc xe đã hoàn toàn thụt vào như hình dạng của tảng đá và các con khỉ trong chuồng đã bị đánh thức một cách thô bạo.




Phần Chuột thì tệ hơn nhiều, cả hai tay đều đặt trên tay lái. Tuy nhiên không bị thương, chắc do đã ăn miếng pizza còn lại một giờ trước khi lái xe. Tôi trèo lên đầu xe và thử nhìn lên trời từ vị trí ngồi của lái xe.




Anh ổn chứ?




À, ừ, chắc do uống quá nhiều thôi. Tôi muốn nôn quá




Anh ra ngoài được không?




Nếu anh giúp tôi




Chuột tắt động cơ, lấy gói xì gà từ bảng điều khiển, đút vào túi rồi thong thả trèo lên trần xe. Chúng tôi ngồi cạnh nhau trên trần chiếc xe Fiat, nhìn bầu trời lúc này đã bắt đầu rạng, yên lặng hút xì gà. Tôi không hiểu tại sao lúc này trong đầu lại xuất hiện một bộ phim do Richard Burton thủ vai chính, và lúc này đây tôi không biết Chuột đang nghĩ gì.




5 phút sau, Chuột mở miệng: "Có vẻ nữ thần may mắn đã mỉm cười với chúng ta, ý tôi là chúng ta rất may mắn. Không hề bị thương, cậu có tin được không?"




Tôi gật đầu: "Chiếc xe giờ chỉ còn là một đống phế thải"




"Lo chuyện đó làm gì, cậu có thể mua một chiếc xe khác nhưng cậu không thể nào mua được may mắn đâu"




Điều này làm tôi ngạc nhiên, và sau đó nhìn Chuột thật kỹ: "Nhà cậu giàu thế sao?"




"Có lẽ"




"Thế tốt rồi"




Chuột không trả lời, hắn tiếp tục lắc đầu vẻ không hài lòng: "Thôi thì cũng may là nữ thần may mắn đã ở bên chúng ta"




"Tôi cũng nghĩ vậy"




Chuột rút điếu xì gà ra khỏi túi rồi châm thuốc hút ngay trước chuồng khỉ




"Này, sao chúng ta không thành một hội nhỉ? Cùng nhau làm những việc lớn lao hơn"




"Bắt đầu như thế nào"




"Uống bia đi"




Chúng tôi mua nửa két bia từ máy bán hàng tự động gần đó, bước về phía bãi biển, nằm dài trên bãi cát và mở nắp bia. Sau đó chúng tôi cùng nhìn ra biển, một ngày mới huy hoàng lại bắt đầu.




Cậu có thể gọi tôi là Chuột, hắn nói




Sao cậu có cái tên hay thế?




"Tôi quên mất rồi. Kể ra đó cũng là một câu chuyện dài. Đầu tiên tôi rất ghét bị gọi bằng cái tên ấy nhưng giờ tôi không quan tâm nữa. Cậu cũng học cách sử dụng mọi thứ đi"




Chúng tôi ném những cái lon rỗng ra biển, nằm dài trên bãi cát và ngủ trong khoảng một tiếng với chiếc áo vải thô trùm lên đầu. Khi tôi thức dậy thì cả cơ thể căng tràn một nguồn năng lượng mới. Một cảm giác khá lạ lẫm.




"Tôi cược là tôi có thể chạy 70 vòng đấy" Tôi nói với Chuột thế




"Tôi cũng vậy thôi", hắn nói




Và cuối cùng sau những gì chúng tôi đã làm thì chúng tôi phải trả nợ dần cho hội đồng thành phố khoản bồi thường thiệt hại cho công viên trong ba năm.




5.




Chuột rất ít đọc sách. Thực tế tôi chưa hề thấy hắn đọc bất kỳ thứ gì ngoài mấy tờ báo thể thao hay làm mấy bài trắc nghiệm trí tuệ. Với tôi đó là những thứ tôi hay làm để giết thời gian. Hắn nhìn chăm chú vào cuốn sách theo kiểu như con ruồi với cái vỉ đập ruồi.




"Tại sao anh đọc sách"




"Còn tại sao anh uống bia?"




Tôi trả lời Chuột trong lúc đang ăn cá thu với salad dưa, không hề nhìn vào hắn. Câu hỏi này làm Chuột đắm chìm vào suy nghĩ. Phải năm phút sau hắn mới mở miệng trở lại




"Điều tuyệt vời nhất khi uống bia là có thể tống nó ra ngoài, vào một ra một, vào đều ra đủ"




Khi nói câu này, hắn vẫn tiếp tục nhìn tôi ăn




"Tại sao anh hay đọc sách vậy?"




Tôi ăn nốt miếng cá thu cuối cùng và uống một ngụm bia, đẩy cái đĩa sang bên và bắt đầu với tay lấy cuốn giáo dục tình cảm mà tôi đã đặt sang bên




"Bởi vì Flaubert đã chết"




"Anh không đọc sách của người sống à?"




"Không có gì giá trị ở một người sống cả"




"Tại sao?"




"Khi người ta chết, ta có thể tha thứ cho họ về hầu hết mọi thứ". Tôi kết thúc cuộc nói chuyện này bằng cách nhìn chăm chú vào việc phát lại bài hát "Đường 66" trên chiếc TV đặt trong góc. Một lần nữa Chuột chìm đắm vào trong suy nghĩ




"Còn những người trần mắt thịt thì sao? Anh không thể tha thứ cho họ "về hầu hết mọi thứ" à?"




"Có lẽ vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ đó là một điều nghiêm trọng. Nhưng nếu điều ấy đến thì đó chính là cách tôi để mọi việc xảy ra. Tôi không hề có ý định tha thứ cho họ"


J đến bên bàn chúng tôi, mang theo hai vại bia nữa




"Và nếu thực sự anh không thể tha thứ cho họ, thế điều gì sẽ xảy ra?"




"Tôi ôm gối ngủ"




Chuột lắc mạnh đầu, trông hắn tỏ ra rất hoang mang




"Thật là điên, tôi cũng chẳng biết nên nghĩ gì nữa", Chuột bảo




Tôi thay kính cho hắn, nhưng điều đó không có nghĩa là có thể thay đổi được dòng suy nghĩ của hắn




"Tôi đã đọc sách lần cuối vào khi nào nhỉ?" Có lẽ là hè năm ngoái" Chuột hồi tưởng. "Tôi cũng chẳng nhớ tên sách và tác giả, và cũng chẳng nhớ được tại sao mình đọc nó. Nhưng nó là một cuốn tiểu thuyết của một tác giả nữ, nhân vật chính cũng là nữ, một nhà thiết kế thời trang nổi tiếng tầm ba mươi tuổi thì phải, và cô ấy luôn nghĩ rằng mình mắc một chứng bệnh nan y.




"Bệnh gì thế"




"Tôi quên rồi, ung thư hay cái gì đấy đại loại. Có bao nhiêu bệnh nan y đâu nào?... Cuối cùng cô ta đến khu nghĩ dưỡng ven biển và bắt đầu tìm hiểu về chính cơ thể của mình ở bất kỳ nơi nào, trong bồn tắm, trên giường, trên biển và ở tất cả những nơi cô ta đến.




"Ở biển"




"Ừa, tin được không? Giờ tôi lại tự hỏi tại sao người ta có thể viết được một cuốn tiểu thuyết như thế, có nhiều thứ tốt hơn để viết kia mà"




"Chỉ anh nghĩ thế thôi"




"Những cuốn tiểu thuyết như vừa rồi, xin lỗi nhé, nó làm tôi buồn nôn lắm"




Tôi gật đầu




"Phần tôi ư, tôi sẽ viết một loại tiểu thuyết khác hoàn toàn"




Chẳng hạn...?




Chuột cho ngón tay nghịch xung quanh viền kính mỗi khi suy nghĩ những vấn đề khó




"Thế này được không? Tôi đang ở trên một chiếc tàu chìm ở giữa Thái Bình Dương. Tôi đang ngắm sao trên một chiếc áo phao, trôi một mình trong đêm, một đêm đẹp và yên tĩnh lạ. Chuyện gì sẽ xảy ra sau đó? Một người đàn bà trẻ cũng bám vào chiếc áo phao chẳng biết bơi ra từ nơi nào".




"Một cô nàng nóng bỏng à"?




"Thế anh muốn gì khác hơn chắc?"




Tôi nhấp ngụm bia và lắc đầu




"Nghe như một câu chuyện nhảm nhí"




"Này, nghe hết đã nào. Hai người chúng tôi sánh vai trên đại dương và chém gió. Chúng tôi đến từ đâu, chúng tôi định đi đâu, sở thích và thói quen quá khứ, những người đã từng ngủ, chương trình TV yêu thích, giấc mơ hồi đêm... đại loại vậy. Sau đó chúng tôi uống bia"




"Ngừng tí nào, bia ở đâu ra đấy?"




Chuột suy nghĩ trong vài giây




'Nó cũng đang trôi nổi thôi, vài lon bia từ bếp tàu, và vài hộp cá hộp, được chưa"




"Đồng ý"




Rồi bình minh lên, cô ta hỏi tôi "chúng ta sẽ làm gì đây?" rồi cô ta nói: "Tôi nghĩ tôi sẽ bắt đầu bơi về hướng có hòn đảo", nhưng nếu không có đảo thì sao? tôi ngắt lời. Tôi nghĩ chúng ta cứ để mặc cho nó trôi và cứ uống bia thôi, chờ máy bay cứu hộ. Tuy nhiên cô ta vẫn cứ quyết định bơi.




Chuột thở dài và uống một ngụm bia




"Người đàn bà bơi liên tục hai ngày đêm và cũng đến được một hòn đảo. Phần tôi thì vẫn cứ vui sướng, nôn nao khi được một chiếc máy bay cứu hộ cứu thoát. Sau đó vài năm hai chúng tôi gặp lại nhau trong một quán bar nhỏ ở Yamate."




"Và tôi nghĩ rằng hai người sẽ uống bia ôn chuyện cũ"




"Câu chuyện như thế được không"




Tôi nói: "Hoàn toàn thất vọng"




6.




Câu chuyện của Chuột có hai điểm mạnh: Thứ nhất là không có cảnh sex, và thứ hai không ai chết. Với quan niệm của hắn thì người đàn ông ngủ với người đàn bà rồi cuối cùng chết. Đó vốn là bản chất của động vật.




...




"Anh nghĩ tôi sai sao?" Người đàn bà nói




Chuột hớp một ngụm bia và lắc đầu. "Nào, để tôi nói với cô nhé. Tất cả mọi người đều sai"




"Điều gì làm anh nghĩ thế?"




"Ực", Chuột nuốt nước bọt khan, rồi liếm môi nhưng vẫn không thể nói ra câu trả lời




"Tôi bơi mỏi cả tay chỉ để cố gắng đến một hòn đảo. Tôi bị đau đến mức cứ ngỡ như mình sắp chết. Và đâu đã hết, tôi đã nghĩ liên tục rằng có thật là anh đúng còn tôi sai? Tôi thì gần như đã tự sát, còn anh chỉ việc uống bia và để phao trôi đi?"




Lúc đó cô cố nặn ra một nụ cười rồi sau đó tỏ ra chán nản. Chuột giết thời gian bằng cách cho tay vào lục lọi các túi. Lần đầu tiên sau ba năm hắn muốn hút một điếu thuốc.




"Có phải anh muốn tôi chết chăng?"




"Một chút nào đó"




"Nói thật đi, chỉ một chút thôi sao?"




"... Tôi chẳng nhớ nữa"




Họ im lặng trong một lúc. Chuột cảm thấy cần phải nói một điều gì đó




"Cô có biết rằng không phải ai cũng như ai không?"




"Ai nói câu đó vậy?"




John.F.Kenned


-----------------------------------


Trans by sbd not me.


#19 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 20/10/2011 - 18:18

Âm dương nằm ngang ngũ hành nằm dọc
Em chưa biết đọc em nằm nghiêng
Em vẫn nằm nghiêng đón mặt trời xanh em đợi anh
Mặt trời xanh hai đứa chúng mình
Một ổ rơm ấm tu thiền mật tông
Mặt trời xanh hai đứa chúng mình
Một ổ rơm ấm tụng kinh thánh hiền



Muốn đi tu? !

#20 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 20/10/2011 - 18:47

Cứ mấy ngày này ngày sinh nhật của mẹ với nàng bố nàng hay mua hoa về cắm rồi hỏi "Ô hôm nay ngày gì ý nhỉ?" xong mẹ nói "Điên" rồi cả nhà cùng cười.

Sắp 20/11 rồi...






Chủ đề tương tự Thu gọn