Chuyển tới nội dung


* * * * * 2 bình chọn

Có một ngày như thế, anh yêu!



9 trả lời cho chủ đề này

#1 nguyen ngoc 89

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 184 Bài viết:
  • 45 chủ đề
143

Đăng vào: 23/11/2011 - 09:56

Một ngày em không còn mòn mỏi chờ tin nhắn của anh, không còn chờ cuộc điện thoại chúc em một giấc ngủ ngoan...
Một ngày em không nhớ anh đến cuồng quay, không mân mê những món quà anh tặng...
Một ngày em không còn thấy anh trong những giấc mơ, không còn nghĩ về anh khi thức giấc và mỉm cười khi đêm về...
Một ngày em hững hờ với tất cả những kỉ niệm chúng ta, em cười nhạt với bức ảnh ngày nào mình chụp...
Một ngày như thế…

Và đã có những ngày như thế, anh yêu!
Một ngày em lang thang qua những con đường, quên mất những bước chân thân thương của em – anh, của chúng ta...
Một ngày em không còn nhớ nổi đâu là vị trí anh ngồi, chiếc áo anh mặc hay những lời anh nói...
Một ngày em hoá bình yên khi nghe những giai điệu quen thuộc ngân nga trong điện thoại...
Một ngày em không phân biệt được ly nâu đá anh pha và ly nâu đá em pha khác nhau như thế nào...
Một ngày em giật mình trong thảng thốt : Em, anh, chúng ta đã từng yêu?
Em đã quên mất rồi đấy chứ, quên những dỗi hờn khi còn ở bên anh. Em đã quên cả tiếng cười của anh, quên cái ôm dịu dàng, quên cái lừ mắt trách móc. Em đã quên như thể mình chưa từng yêu, em đã quên cảm giác được dựa vào anh, tin cẩn, ấm áp.
Em đã không thể nhớ thêm nhiều nữa, đã không nhớ nổi những biệt danh ngồ ngộ anh dành riêng cho em. Em đã không nhớ chính xác ngày chúng ta gặp nhau, ngày em - anh chúng ta quay lưng bước đi hay bất kể những ngày kỉ niệm của cả hai.
Em đã không thể tin đấy chứ. Giống như một giấc mơ ngọt ngào anh dành cho em, một buổi sáng tỉnh giấc, chúng ta đã vội vã đi hai con đường khác nhau. Em vẫn luôn ngỡ ngàng. Em vẫn luôn hồ nghi. Trong giấc mơ ấy anh đã yêu em?
...
Người ta thường bảo: vì kỉ niệm là rất ít nên sẽ nhớ thật nhiều. Chính bởi thời gian bên nhau quá ngắn nên những phút giây đẹp đẽ ấy lại trở thành thiêng liêng nhất, đáng nhớ nhất.
Vậy mà em quên mất...
Vậy mà em xa lánh...
Vậy mà em dửng dưng như chưa từng có anh bên đời...
Vậy mà em lạnh lùng...
Vậy mà em như thể một người xa lạ...
Em vẫn luôn tự hỏi chính mình: Ngày ấy, em đã yêu anh?
...
Anh đến với em như thể một giấc mơ. Miên man, ngọt ngào, dịu dàng và đẹp biết bao. Ngay cả khi nhắm mắt lại, em cũng thấy mình mỉm cười. Em mơ hồ sống trong những hạnh phúc chóng vánh bên anh, mơ hồ trong tình yêu chớp nhoáng mình dành cho nhau.
Em đến với anh như thể một cơn gió. Gió thổi tơi bời đất trời, ngả nghiêng hàng cây, tung bay lá trên con đường vắng lặng. Nhưng gió là chốc lát, là thoáng qua, là một chút dư vị và tiếc nuối.
Ta đến với nhau như thể cơn mưa chớm hạ. Cơn mưa giông mát lành một ngày đầy nắng ồ ạt kéo đến, ta vội vàng chạy vào nhau bằng những tiếng cười trong trẻo. Nắng tắt, mưa xanh xao những niềm vui, mưa ru những lời yêu thương ngập con đường nhỏ. Mưa ngừng. Ta vội vàng đi về phía không nhau. Chỉ còn những vệt lấp loáng nước. Trong mắt em. Trong tim anh. Và nắng lên làm khô tất cả.
...
Và em những tưởng nắng lên làm khô tất cả...
Và em những tưởng đã có những ngày như thế...
Và em những tưởng em đã cạn những nhớ mong rồi đấy chứ...
Và em ngu ngơ tự khép lại những yêu thương trong trái tim chật hẹp...
...
Em đâu biết, một phần trong em vẫn luôn yêu anh.
Một phần trong em nhớ anh quay quắt. Một phần trong em vẫn luôn âm thầm gọi tên anh. Một phần trong em tìm anh trong những cơn mơ. Một phần trong em day dứt khôn nguôi.
Một phần trong em vẫn yêu anh như ngày nào... Một phần nhỏ nhoi lặng lẽ trong em, lúc dửng dưng, lúc cồn cào sóng sánh.
Và như thế đấy anh. Em chông chênh giữa hai đầu quên - nhớ. Em đối diện với chính em, với những xúc cảm tưởng đã khoá chặt mỗi lúc mưa xuống, mỗi lúc đêm về. Em vỗ về trái tim nhỏ bé bằng những lạnh lùng, thờ ơ để rồi nghe một-phần-trong-em khao khát yêu thương, một-phần-trong-em như một đứa trẻ ngỗ nghịch, hiếu thắng.
Phố về đêm. Tĩnh lặng. Em soi mình trong những kí ức về anh.
"Này anh" - Em nắn nót nhấn từng kí tự như đứa học sinh lớp một sau không biết bao lần xoá đi xoá lại.
Một, hai phút trôi qua. Ba, bốn... Không thấy tín hiệu trả lời.
"Không phải em nhớ anh. Em chỉ đang nghĩ: Liệu có phải chúng ta đã từng bên nhau" - em nhấn nhá nhắn thêm một tin nữa.
Và anh im lặng như anh vẫn như thế, như lúc xa nhau anh không nói một lời. Sự im lặng đủ khiến em hiểu ra tất cả.
Một phần trong em đã sai lầm. Một phần trong em vẫn luôn hi vọng những điều không thể. Một phần trong em lại dai dẳng những nỗi đau xưa cũ...
Em xoay mình trong giấc ngủ. Ngày mai, lại bắt đầu những ngày như thế.






Hình đã đăng


Tổng cộng : lần thực hiện


#2 nguyen ngoc 89

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 184 Bài viết:
  • 45 chủ đề
143

Đăng vào: 29/11/2011 - 14:15

có một ngày như thế anh àh. Em đi về một nơi xa, nơi ko có anh, ko có những kỉ niệm của 2 đứa... Buồn anh à....

#3 nguyen ngoc 89

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 184 Bài viết:
  • 45 chủ đề
143

Đăng vào: 20/12/2011 - 20:19

Đành rằng tình yêu nó dành cho anh là chân thành, là tuyệt đối. Đành rằng nó là một cô ngốc như anh vẫn bảo đi. Nhưng có một ngày nào đó nó sẽ mệt mỏi, nó sẽ thấy nó bị tổn thương... Nó vốn ko phải đứa có thừa lòng kiên trì. Thế nên có một ngày nó sẽ ko thèm chạy theo anh nữa, sẽ vứt bỏ hết những kí ức về anh... Một khi nó đã bỏ đi nó sẽ ko bao giờ lấy lại!
Có một ngày như thế...

#4 nguyen ngoc 89

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 184 Bài viết:
  • 45 chủ đề
143

Đăng vào: 23/12/2011 - 12:57

Thế là 1 mÙa giáng sinh nữa lại về rồi. Thế là ngày mai nữa là tròn 365 ngày kể từ ngày nó trở về-trở về là chính nó. Ngày mà nó đón lấy chiếc túi xách đựng đầy kẹo từ tay a và quay lưng bước thẳng về phía phòng chờ của hành khách, ko quay lại cười chào a, có 1 thứ nước cay xè lăn trên má nó. Nó nghĩ đây là lần cuối cÙng nó có mặt ở nơi ồn ào này. Thấy đau! A ko hiểu tại sao nó lại như thế!...
365 ngày. Thế mà nó vẫn sống như thế. Với nguyên vẹn 1 trái tim đau, với nguyên vẹn bao dằn vặt ko thể xóa mờ...

Sửa bởi nguyen ngoc 89, 28/12/2011 - 12:10.


#5 nguyen ngoc 89

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 184 Bài viết:
  • 45 chủ đề
143

Đăng vào: 27/12/2011 - 13:37

Ngày hôm qua. Ngày 26. Con số 26 định mệnh của cuộc đời nó. Song hành cÙng vs ngày 26 là những kỉ niệm, những tiếng cười, những khổ đau, là ty, là chia ly ám ảnh nó mỗi khi ngày 26 đến. 12 ngày 26 hạnh phúc và 12 ngày 26 tủi hờn...
Ngày hôm qua là ngày nó thấy mình trở nên tồi tệ nhất. Tồi tệ cả về tinh thần và hành động.

#6 Thảo Nguyên

    Thiên Thần.Điên


  • Thành viên
  • PipPipPipPipPip
  • 1438 Bài viết:
  • 167 chủ đề
121

Đăng vào: 27/12/2011 - 14:26

Ngày Vắng Anh

Em chờ từng phút giây dần qua, mưa rơi tí tách bên hiên ngàn nỗi nhớ mong về anh.
Anh, giờ này ở phương trời nao, làm trái tim em cồn cào, đêm ngày chỉ mong có anh.
Bao ước mơ bây giờ chỉ như những áng mây trôi hững hờ, tìm đâu thấy một làn hơi ấm của anh lúc xưa.
Dẫu biết khi yêu thường hay chia lìa, nhưng em vẫn yêu vẫn mong một ngày, có anh đôi ta sánh vai cùng dắt nhau vào vùng trời hạnh phúc.
Ước muốn nhỏ nhoi giờ đã không còn, đừng trách ai vì tình trái ngang, hình bóng anh yêu chôn vùi vào bao nỗi nhớ... ngày vắng anh thật buồn.
Em, chờ từng giấc mơ về đây, mong anh sẽ đến bên em. sưởi ấm con tim lạnh câm.

Anh, giờ này ở phương trời nao, làm trái tim em cồn cào, đêm ngày chỉ mong có anh.
Bao ước mơ bây giờ chỉ như những áng mây trôi hững hờ, tìm đâu thấy một làn hơi ấm của anh lúc xưa.


Sửa bởi Thảo Nguyên, 27/12/2011 - 14:26.


#7 nguyen ngoc 89

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 184 Bài viết:
  • 45 chủ đề
143

Đăng vào: 27/12/2011 - 17:05

Ta đang sống những ngày ko có nắng...
Trời âm u
Đất âm u
Tâm hồn âm u
Mọi thứ trở nên tầm thường đến ngạt thở. Niềm tin làm cho mọi thứ trở nên khả thi nhưng ngay lúc này đây ta thừa nhận ta đang mất niềm tin. Ta cố gắng kiếm tìm nó ở những người bạn nhưng rồi lại thất vọng bởi lẽ họ ko biết ta cần gì và ta đang nghĩ gì. Thói quen che giấu cảm xúc nhiều khi làm ta cô đơn ngay cả khi đang giữa một biển người...
Những ngày này đây ta đang sống trong cảm giác thất bại, bất cần và mỏi mệt...

#8 nguyen ngoc 89

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 184 Bài viết:
  • 45 chủ đề
143

Đăng vào: 28/12/2011 - 12:12

Được rồi, hãy cứ bình thản mà bước qua
Và làm ơn đi! đừng quẩn quanh những hoài niệm cũ
Hãy như con người mà ta hằng trông đợi
Mỉm cười, mạnh mẽ, và vị tha.

Được rồi, hãy nhìn cuộc sống quanh ta
Có màu hồng phủ màu đen u ám
Có những ngày chán ngán, có những ngày ảm đạm
Nhưng cũng lại có những ngày mà tim ta nhảy cẫng lên vì niềm vui.

Được rồi, khi nói về niềm vui
Ta đơn giản hóa nó bằng việc nhìn thấy nụ cười
Của người thân, của bạn, người thân thương và cả người xa lạ
Ta gạt phăng đi hết những xích mích và ích kỉ đời thường
Ta vui vì đời ta đơn giản
........................


#9 nguyen ngoc 89

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 184 Bài viết:
  • 45 chủ đề
143

Đăng vào: 28/12/2011 - 12:16

Có những ngày rộng quá một tầm tay
Gió không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu
Dã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàu
Sự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thường
Mở to mắt, ngước nhìn mặt trời
Đầy thách thức
Ở chính giữa niềm kiêu hãnh
Là hụt hẫng màu vàng
Sự kiêu kỳ biết vịn vào đâu?

Có những ngày vụn như nỗi hoang mang
Sự vô nghĩa không thể hiểu nổi mình
Trong giới hạn ngột ngạt của những gì cho là ý nghĩa
Mơ hồ vụt khỏi cái nhíu mày
Lang thang như kẻ khốn cùng không chốn dừng chân
Chông chênh
ý nghĩ không biết vịn vào đâu
Em không biết vịn vào đâu

Có những ngày chật chội như một cái nhà gương
Quay về hướng nào cũng chỉ thấy chính mình
Những phiên bản méo mó đầy thói xấu
Hình như mình đã chẳng nhận ra
Em muốn bỏ hoang tất cả những xấu xa
Lòng sẽ rộng thêm
Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi

Có những ngày như thế
Ngày không anh

Tác giả : Hạnh Nguyên



#10 nguyen ngoc 89

    Thành viên chính thức


  • Thành viên
  • PipPip
  • 184 Bài viết:
  • 45 chủ đề
143

Đăng vào: 09/01/2012 - 21:58

Những ngày này. Nó bắt đầu thích nghi vs cuộc sống mới. Cô giáo! 2 tiếng ấy vs nó lúc này chẳng có ý nghĩa gì. Mọi ánh mắt soi mói của các đàn chị, đàn anh vào cô giáo mới duy nhất là nó khiến nó muốn ngạt thở...
Nó thương hs, rất thương. Nhưng hs của nó đáng thương quá đáng đến bực mình! Sách vở thì lung tung, nham nhở. Đọc TV thì ngọng đến bó tay...
Dạo này lại hay mơ nhiều... gặp ai mà toàn gào khóc? :((
Thèm đc nc vô tư vs bạn như ngày nào. Dạo này bạn bận quá, quên m luôn rÙi????
Buồn!






Chủ đề tương tự Thu gọn