Chuyển tới nội dung


- - - - -
nhật ký

count down cho tới ngày về!

nhật ký

13 trả lời cho chủ đề này

#1 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 23/01/2012 - 16:36

Ngày 96 tại Singapore,

Ngày hôm nay là mùng tết, không khí tết ngập tràn trong các gia đình người Hoa tại đây. Mọi người đóng cửa hàng, cửa hiệu, chăng đèn kết hoa trang trí câu đối. Nhà nhà xum vầy. Không khí tết ở Sing cũng y hệt như tết của người Việt Nam vậy. Cái tiết trời xe xe đổi gió... mưa phùn, tiếng chim hót... không gian tĩnh mịch... làm tôi thấy nhớ da diết. Đêm qua ... Cái giờ phút giao thừa sắp tới, mà tôi chẳng có gì, ko bánh chưng, ko thịt gà... ko nem chả giò lục... ko đào quất... ko người thân... ko bạn bè... Chỉ mình tôi nằm trên giường nước măt tự đâu cứa trào ra... Chưa bao giờ tôi cảm thấy thiếu thôn như thế... tôi thấy đồng cảm với các bác Việt Kiều. Ngồi ôm máy tính F5 liên tục cập nhật tình hình tết Việt.... chuyên từ dan trí sang kênh 14, chuyển từ FB sang youtube... có gì về Việt Nam là xem hết cả... tết nguyên đán năm ngoái năm kia, hình ảnh tết từ trong nam ngoài bắc... thèm được xem cái mâm cơm ngày tết... thèm được hóa vàng... thèm được thịt gà giúp mẹ... thèm được thâp hương mâm cơm giao thừa.... thèm được cùng mọi người đi xem bắn pháo hoa rồi trở về xông nhà như mọi năm... cảm giác thấy thiếu thốn... thiếu thôn kinh khủng!.... Sáng đi thắp hương... rồi trưa trở về nhà năm ngủ... mấy ngày này chắc chỉ ngủ cho qua chuyện thôi....chán!

#2 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 24/01/2012 - 14:51

ngày 97 tại Singapore.

Hôm nay ngủ thật đã con mắt! tắm táp ra Parkway lượn một vòng, food court và cửa hàng đều đóng cả chả có gì. trèo lên đến chỗ của bọn Mulism để ăn, chúng nó tự dưng hôm nay cũng đóng cửa. Chắc theo trào lưu, mấy đứa lại lượn vào quán Pasta ngồi. Mình chả thích Pasta nhưng lại lười lượn lên lượn xuống nên cũng ngồi phịch ra ghế mà gọi 2 cái cánh gà để gặm. Găm xong no nê chán chê vào Giant mua cân quýt tàu về ăn. Ở bên này chỉ có loại quýt tàu vớ vẩn thôi chứ ko có quýt Bắc Sơn như ở nhà mình. Giá cũng chát 16 đồng một kí. trộm vía bên này vật giá cũng leo thang bỏ mẹ chứ ko chơi, mói hôm nọ qua thấy giá có phân nửa. Về nhà xoắn vào cái mày tính. Chả có cmt nào, lại càng ko có ai... vắng hoe. lượn khắp mấy diễn đàn lớn nhỏ trong ngoài, đọc mấy cái topic mà vừa buồn cuời, vừa thấy đồng cảm. Thấy đời cũng cho là lắm loại thật, chúng đều là ngọc tốt cả nhưng lại cho mình là hảo hạng. Cần gọt giũa nhiều nhưng với cái tính ấy thì chẳng thể mang bán được chỉ đành làm phế phẩm ở sau thôi. So lại với cái bản thân, tự dưng thấy mấy ngày qua bị lung lạc ý chí, chả muốn làm gì, chả muốn nghĩ gì. Nếu cứ thế thì cũng giống như cái thứ phế phẩm chứ chả hơn gì cả. Bây giờ không phải là thời gian để găm nhấm nhé! kế hoạch thế nào thì cứ tiếp thế mà làm chứ chẳng phải ai nhắc nhở căn dặn mới làm...hết ngày hôm nay, là mai đi làm rồi, một cuộc chiến đấu với bản thân hơn là với bất cứ cái gì!

#3 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 05/02/2012 - 00:51

ngày thứ 112 tai Sing,


Bữa nay cảm xúc chỉ trực trào ra. Vậy là mình vẫn chửa đi tới đẩu, vẫn chửa làm được gì, và vẫn chửa tìm thấy được người mình cần tìm. Hình bóng của anh vẫn trong tâm trí mình. Ngó đi ngó lại thì mình cũng chỉ tìm anh thôi... Khi nhìn thấy hình cưới của anh chị mà mình vừa vui mừng, vừa đau lòng. Sao lại lặp lại cái cảm giác của 4 năm về trc được cơ chứ? Bây giờ mình là ai? Đột nhiên thèm một bát cơm rang, một góc KFC ở Huỳnh Thúc Kháng, một chiếc ghế nhỏ bên hồ Hoàn Kiếm, cái nắm tay, cơn gió thoảng, tấm hình gia đình. Cảm giác ấm áp, thân mật. Không ai nói với ai điều gì, nhưng ai cũng hiểu được hoặc ít ra em hiểu được và trân trọng nó cho tới giờ phút này. Muốn lang thang đi bộ, dọc theo chiều ngo phố, tay trong tay, con gió hiu hiu, mùa xuân thật ấm áp. leo lên căn gác nhỏ số 5 ktt đinh lễ, chon một cuốn sách. đâu đây vẫn nghe văng vẳng tiếng của anh: "what are you looking for?"

Tập tin đính kèm

  • Tập tin đính kèm  2413060.jpg   32K   0 Số lượng tải xuống


#4 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 20/02/2012 - 23:23

Ngày 125 trên đất Sing,


Mở mắt dậy là một cơn đau ngực dữ dội đến xây xẩm mặt mày. Điều quái gì đang xảy ra với tôi thế này không biết... Loạng choạng vớ gói trà gừng mang đi, cái gói mà với tôi nó như thang thuốc bổ xoa dịu mội bệnh tật vậy. Không khí ở SIng buổi sáng ( ko cứ là buổi sáng mà lúc nào cũng thế) rất trong lành. Đôi bắt đầu hít một hơi dài và thở ra châm rãi... cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Tôi lặp lại nhiều lần trên suốt quãng đường đi tới chỗ làm. Mong cho cơn đau chấm dứt hoặc fai take MC đi ngay ra bác sĩ. Vào phòng Linen, hỏi cô Sima thì cô ấy bảo chắc do mày xì trét. Hix, cháu có làm gì đâu mà xì tress cơ chứ nhưng đi khám cũng tốn tiền bỏ mẹ. Đằng nào sang tuần cũng có buổi hội chẩn sức khỏe. Cố chịu đựng mà đợi vây… lại lóc cóc đi làm, đợi đến h cơm. Mỗi hôm đều được thưởng thức các món ăn chịu ko nổi nhưng bọn bên này khoái chí lắm. Chũng có cái món ớt Sambal ngon đáo để. Cái ớt đấy mà trôn với cơm thì một lúc ăn mấy bát như muối vừng trộn với cơm nóng vậy. Tỉnh thoảng chúng còn lấy Sambal về xào mì, cho thêm một ít dừa vào… cắn miếng nào ngậy miếng ấy. Không ngờ cái vị cay cay, thum thủm của sambal lại hòa quyện với dừa lạ lung đến vậy. Chũng cũng có rau muốn xào như ở ta.. nhưng đương nhiên là chũng nó xào ko ngon rồi. Thằng chef làm lúc thì chín quá, lúc thì sống quá. Mà căn bản là nó chưa ngấm gia vị đầy đủ.. ko có tỏi phi thơm nồng nức mũi thì làm sao làm nên trò trống gì được. Dăm bữa trc chúng có làm món ngô bung với sữa… trôm nghĩ giá mà chúng cho mình cái bếp ở đây mình sẽbỏ thêm ít nước.. cho thêm ít đường phèn thì vị sẽ thanh mát lịm hơn rất nhiều.
Chiều đến, nhận đc pm từ con bạn. Trả là cái đợ Sn nó hồi năm kia, mềnh có tự làm cái món lẩu để đãi nó cùng chúng bạn. Chúng bạn khen quá trời nên bữa nay nó xin cái recipe. Vừa ngồi tưởng tượng mình làm thế nào mà ứa cả nước miếng.nào tôm tươi nhảy tanh tách, mực con traqwngs nón, giòn tan, cua nửa ký còn ngoe nguẩy đôi càng… cải làn và ngồng cải các loại...ực Lưu lại một bản để thỉnh thoảng lôi ra đọc… đọc để giả vờ như được ăn. Ăn cái vị nước lẩu thơm ngon đậm đà… mà chỉ những gì tươi ngon nhất ở chợ Việt mới làm nên được!

#5 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 23/02/2012 - 21:39

Singapore, ngày thứ 128.
Thế là đến thời kỳ bị sếp đì sau một thời gian huy hoàng sang giá. Điều đâu tiên phải nói là mình nên kiểm điểm nghiêm túc lại bản than vì trong 5 ngày lien tiếp thì 2 ngày đi làm muộn vì overslept. Mình cảm thấy xấu hổ vì mình chỉ dậy vào lúc 6h30 mà cũng chẳng dậy nổi trong khi những người ở chỗ làm vif điều kiện nhà xa mà fai dậy từ 3-4h sang. Họ chưa từng đi làm muộn. Mình cảm thấy xấu hổ khi mình là người Việt Nam, và là người đáng tin tưởng nhất trong tất cả số họ thì lại có cái ngày như ngày hôm này. Nước mắt trào ra vì sự thất vọng về bản than sau biết bao ngày tháng nỗ lực để set up một vị trí ở nơi này mà rồi đốn củi 3 năm thiêu một h vì tội overslept. Nếu có lý do nào đó có thể bảo chữa tốt hơn … nhưng vấn đề là mình đã overslept và mình phải đối điện với điều mình gây ra. Boss đã đưa ra warning letter. Điều đó với mình giống như giao kề gáy vậy, chỉ phậm một lần nữa thì mình đầu lìa khỏi cổ. Lee bên HR cảm thấy xót xa cho mình và dặn đi dặn lại với mình là em nên đặt thêm nhiều chuông báo thức. cái này ko nghe thấy thì có cái khác. Nhưng điều trong đầu mình đang nghĩ tới là sự xấu hổ ko dám nhìn mặt những người đã tin tưởng mình. Trong sâu thăm mình giống như có nhiều mũi gai đâm, đau nhức, khó chịu. Singapore ngày về không xa nữa nhwung ko fia là về trong huy hoàng mà về với ánh mắt coi thường, thất vọng… Đối với mình bây giờ mọi thứ đều rất tăm tối và mình không biết làm như thế nào để deal với tình huống này, 1 tình huống chưa bao giờ xảy ra trong cuộc đời mình?

#6 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 28/02/2012 - 19:36

Một ngày chủ nhật nữa lại thong thả trôi qua. Ngày thứ 131 tại Singapore,

Hôm nay chúng nó đi làm hết cả. Nên tôi quyết định một mình lang thang dạo phố. Bắt chuyến xe quen thuọc. chuyển ở Sumerset interchange để tới BG. Lần thứ 3 tới BG tôi mới có thì giờ dạo qua nửa phần BG. Nó RẤT TO, một công viên đủ gọi là RẤT TO và đa dạng về cảnh sắc. Singapore trong mắt tôi rất đẹp, và nếu đuơc lựa chọn sống ở đâu thì tôi phải thành thật mà nói: tôi thích sống ở Sing. Sing chẳng có rừng vàng biển bạc như chúng ta, nhưng con người ở đây rất tốt. Người sống với người chan hoà tình nhân ái. Ở đây tôi mới biết thế nào là team work, thế nào là một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ. Người SIng cũng suy nghĩ rất khác, họ biết tận dụng cái đầu để làm ra tiền, và để biến con số không tròn trĩnh thành những Building rộng lớn, những khuôn viê rợp bóng cây, những mạng lưới giao thông thông minh, tiện dụng... Kể đến SIngapore bao nhiêu thì càng thấy SIngaporian giỏi bấy nhiêu. Họ ý thức thiết lập hệ thống quy củ và chặt chẽ, nghiêm khắc và kỷ luật... hệ thống đấy cũng là những con người, bởi lẽ vậy mà tôi muốn chỉ tới họ có được những con người kỷ luật, quy củ. điều ấy có đc từ đâu? Tôi nghĩ là do đào toạ mà có. Dù nói nhiều bao nhiêu cũng ko kể hết những cái hay mà tôi học được từ Singaporian. Nhưng hôm nay là một ngày thanh bình yên ả, vì vậy tôi tạm gác suy nghĩ, ngắm nhìn những cảnh vật trong BG. Tôi lắng nghe cuộc sống ở SIng tại đây. Một người cháu nhẫn nại dìu người bà mắc chứng an giê mơ đi dạo tới Swan lake, chỉ cho bà những chú ngống trời đang tha thẩn dưới mặt hồ... Một người cha cần mẫn dõi theo cậu con trai đang chụp những bức ảnh tác nghiệp đầu tiên của mình... Một vài đôi bạn trẻ & già chọ nhưng góc đẹp nhất của BG lưu lại bức ảnh cuộc đời... Tôi quyết đinh hàng Cn sẽ đi đâu đó ở Sing để tiếp tục lắng nghe cuộc sống tại đây.
Hình đã đăng
Hình đã đăng
Hình đã đăng
Hình đã đăng

#7 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 01/03/2012 - 01:52

Ngày thứ 134 trên đất Sing.

Mình lại dạo qua FB của chàng để xem, để ngắm. Tự nhủ thầm, gái ạ, cậu già rồi, cậu ko mau tìm người yêu đi. Những người này ko còn fu hợp với cậu nữa. Mà kể thì họ cũng có người yêu cả rồi. Đừng nuối tiếc những chuyện xưa cũ vớ vẩn. Có thể chăng đâu đấy trong đám người kia, có ai đó lẩn khuất có duyên với cậu mà chưa tới lúc cậu gặp. Cậu biết đấy gái ạ, tình yêu thì khó mà nói lắm. Cậu chẳng fai trong tay cũng đang nắm giữ lá bài mà cậu đã từng cho là phù hợp hay sao? Nhưng rốt cục cậu cũng thấy cả rồi đấy. Thậm chí tớ xin nói toẹt với cậu là: Cậu chả là gì với anh ta cả. Vậy nên, cậu thôi ngay cái suy nghĩ vớ vẩn nào đó đang chọt xuất hiện trong đầu cậu về anh ta đi nhé. Cậu nên tìm một người khác phù hợp với cậu. Một đối tượng quyết định tìm hiểu cậu một cách chân chính. Mùa xuân ko chờ ai, nếu cậu chẳng chịu tìm kiếm có thể cậu sẽ bỏ lỡ nhiều thứ mà đáng lẽ ra từ lâu rồi cậu nên có chăng? Cậu sẽ tìm thấy đâu đó trong số kia một người thực sự hiểu, thực sự làm cho cậu cảm thấy hạnh phúc, Đôi lúc tớ cảm thấy cậu có đôi chút thất vọng đấy nhé. Nhưng đừng thế. cậu biết đấy: Nếu ai đó hiểu cậu mà ko yêu cậu thì vì cậu ko fai tuýp người có thể làm cho họ hP. Nếu có ai đó luôn mong cậu HP và làm tất cả điều gì họ có thể mà cậu vẫn chẳng thấy HP thì bởi vì cậu và họ hoàn toàn ko fai là mảnh ghép của số phận. Đừng lầm lạc cố uốn mình theo điều gì đó. Đừng lầm lạc nhé, vì nếu thế cậu đang đánh đổi HP của mình đấy. Hãy tìm kiếm đi. Biết đâu một hôm nào đấy, tiếng chuông điện thoại vang lên và điều kì diệu xảy đến. Một ai đó biết cách ngượng ngùng mua đoá hoa cúc chi, được bọc giản dị khéo léo tặng cậu vì chỉ mong cậu cảm thấy HP. Một ngày nào ai đó sẽ mời cậu dùng bữa bên ly ca cao nóng quyện ấm áp. Một ngày nào đó ai đó sẽ lắng nghe cậu nói nhảm nhí hàng giờ như cái Page này đang làm mà vẫn ko cảm thấy mỏi mệt... Một ngày nào đó chăng?

Hình đã đăng

#8 Chu Manh Danh

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 40 Bài viết:
  • 39 chủ đề
18

Đăng vào: 01/03/2012 - 07:42

Sao chụp ảnh lại chổng đít về khán giải thế quay lại cho xem cái mặt nào.

#9 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 16/03/2012 - 00:10

Xin thua la hom nay, ngay thu 147, to cam thay rat fan khich. Chuyen ke rang sang nay to day som luc 6h22 phut, danh rang, rua mat chai dau... tuom tat gon gang... an mot to bun hieu Hang Nga... ruc rich bat dau mot ngay lam viec moi day phan khoi. Bat buyt ra ben MRT...tren duong di ... tren duong di... hoan toan khong roi mat khoi cuon Emil's clever pig... tham chi khoai chi cuoi tren pho ma chang them de y den co dua nao do pass qua minh... truoc mat... dang cho den do... Thua rang cai dua day nguon goc An Do. Neu co ai da xem film An Do thi toi xin the ko ngoa la no xinh nhu minh tinh trong Bolihood vay. NO, cai dua goc An day, co doi mat tron, long mi no vua dai vua cong, khuon mat tron, 2 ma bau binh... qua la No dep lam. Co ma co chong roi... chep... The roi hom nay cha biet the nao minh co co hoi noi chuyen voi SImon, day la lan noi chuyen thu 3 ke tu hoi toi day lam. Thua voi moi nguoi la no ko dep trai dau. Nhung cha hieu sao toi lai cu thay no quen quen, cai net dep cua chang trai nguoi goc Dong Nam A thuan chung. Khuon mat thanh tu hai hoa. Moi thu tren cai mat cua no khien minh thay than thuoc den lanh nguoi...giong thang ban than hoi nho kinh khung... tuoi tho troi day... trong long lam ram... nhung truyen ngo ngan van chua the quen... Luc di vao pantry, dot ngot gap bac Rokiah dang cau nguyen.... xin loi roi rit vi toi vo duyen. Co ma bac thay minh toi lai to ve phan khoi, goi han minh bang Tran Darling...hom nao may nghi thi di cho voi bac. He He... tum lai hom nay la minh cam thay rat vui!

Ly giai: Rat co the tai vi hom nay minh thoat khoi lao Malay suot ngay nhan tin y eo. Han la ban cua ban minh, ko nhan lai cho han thi ko fai fep. ma nhan lai cho han thi minh ko biet fai noi ntn de cho han thoi khoi nt cho ranh no. Dau sao toi Wed thi menh van duoc yen than.

#10 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 17/03/2012 - 23:45

Ngày thứ 149 trên đất Sing,
Hôm nay có 1 điều mình đã nhận ra. Mình tưởng là mình đã trưởng thành. Nhưng thật ra là ko fai vậy. Mình vẫn có chút chút gì đó như là bản tính vậy. Người hơn mình thì ghen ghét đó kỵ. Tính cách này hoàn toàn không phải là điều mà mình mong muốn. Mình muốn là người sống bởi hiện tại, chân thực và tiếp thu những điều mới bổ ích để hoàn thiện mình chứ mình không muốn tất cả những thói xấu làm cản trở con đường đi ấy.... hoàn toàn không mong muốn.
Điều thứ 2 là có những thứ dù sao đi nữa, far away from it, nhưng mình vẫn giữ nó trong trái tim, và trân trọng nó. Mình muốn nó theo mình, và nó lớn dần bằng nỗ lực không chỉ riêng mình. am i understood?


#11 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 23/03/2012 - 18:48

Hôm nay, ngày 153 trên đất Sing ghẻ.
Một ngày đặc biệt, để chia buồn cho linh hồn anh Bói. Anh Bói không biết tôi là ai nhưng tôi biết anh vì tôi hay lượn qua trang của anh. Và thi thoảng đọc stt của anh trên Facebook. Tôi không thể không bật cười. Lão thầy áo the khan xếp, môi tím ngắt thè cái lưỡi đỏ lòm… chửi thối thật. Nói thế là tôi có ý khen anh… Anh lớn hơn tôi 1 giáp, đấy là tôi ước thế chứ tôi cũng không dám chắc, nhưng tôi gọi Anh xưng tôi để là vì tôi rất nể trọng anh, tôi coi anh là bậc đàn anh. Anh nổi tiếng lắm, ai cũng biết. Anh chỉ oánh rắm một cái mà kéo theo bao nhiêu cmt đếm không xuể. Cái đấy tôi cho là hiệu ứng xã hội. Thứ hiệu ứng dành cho tầng lớp thanh niên nên và cần phải có… Khi biết tin anh trọng bệnh…tôi thấy đau long nhưng tôi vẫn đọc được cập nhật của anh trên net. Nhưng giờ đây, hỡi ôi, phải nói lời tạm biệt này…tôi không mong muốn tí nào. Đột nhiên nước mắt rơi xuống…Còn ai đủ lực mà oánh những phát rắm vào cái nhiễu nhương của xã hội thời nay... Xin tiễn đưa anh về nơi chín suối, mong anh an nghỉ.
Xin trích một bài viết ngắn của anh được đăng trên laothayboigia
Học thuyết dạy vợ
Mình mở phần tin nhắn lưu trữ trong điện thoại, thì gặp một tin nhắn do chính mình soạn và lưu lại trong đó từ hồii xưa, có nội dung:
“Em biet em rat co loi voi chi. Em khong dam doi hoi nhieu, em chi xin chi cho em la mot phan nho cua anh X… la em man nguyen roi. Con vi tri cua chi thi khong bao gio em dam tranh danh. Cung phan dan ba voi nhau, xin chi tha thu!”. (X… là một cái tên cụ thể)
Chắc hẳn nhiều người sẽ thắc mắc tại sao mình lại đặt mình là nhân vật nữ khi soạn tin nhắn? Đầu đuôi câu chuyện thế này:
Chả là dạo mình sắp cưới vợ, có hai thằng bạn tới nhà mình lôi mình đi nhậu, ăn lẩu đêm, lí do là để chia tay đời trai. Hai thằng này vốn đã lấy vợ cách đây bẩy tám năm, bình thường mình với chúng nó xưng hô với nhau tao tao mày mày. Nhưng hôm ấy chúng nó xưng “anh”, gọi mình là “cu”. Thái độ cực kì trưởng thượng! Ngồi quán lẩu vỉa hè, hai thằng này mồm vốn sủa nhanh như súng máy, giờ cùng chĩa vào mình nã:
- Hôm nay bọn anh gọi cu ra đây biết để làm gì không? Là để trang bị cho cu ít học trình, để lấy vợ rồi còn biết đường mà ứng phó với vợ!
- Cu đừng tưởng cu vẽ được mấy cái tranh đã là biết làm nghệ thuật. Nghệ thuật của mọi nghệ thuật phải là nghệ thuật điều trị vợ.
- …
- Cu đừng cãi! Việc mà cu nên làm bây giờ là hứng lời bọn anh, rồi chép vào sổ, rồi vắt tay lên trán mà nghiền ngẫm!
- Riêng về dạy vợ thì kinh nghiệm bọn anh đây ngót nghét mười năm. Kiến văn nhiều như lông...
- Không những thế mỗi thằng bọn anh còn sáng lập một pho bí kíp…
- Như cu, chịu khó chăm chỉ học bọn anh, thì may ra ngoài ba năm cũng có chút bản lĩnh.
- Còn không, thì mạt đời đầu chồng mông vợ, biết chưa!
- …!
Chúng nó xổm chân trên ghế, hất chai rượu cho mình, bảo:
- Rót!
Mình mồm mép vốn chẳng kém, nhưng lần này gặp phải hai thằng cùng lắm mồm hợp công, đâm cãi cũng khó lại! Được thể, chúng nó càng lấn.
Từ đầu buổi tới cuối buổi, câu chuyện trong bàn lẩu xoay quanh phương pháp dạy vợ. Về vấn đề này cả hai thằng đều khoe, mỗi thằng chúng nó chế tạo hẳn một học thuyết dựa trên nền tảng triết học thâm hậu: cương và nhu, khi đưa vào thực tiễn không chỉ dạy thành công một vợ mà dẫu có cả bầy vợ vẫn áp dụng tốt. Nói kĩ về hai học thuyết này thì chả nên, vì nó vừa dài, vừa lắm chi tiết lù mù hoang đường, tổ phí thời gian! Nhưng vắn tắt nội dung có thể hiểu là:
Cái thằng sáng tạo học thuyết Cương nói: trong các giống nòi sinh ra trên toàn vũ trụ thì không có giống nào quái đản, thâm độc và bất trị như giống vợ. Học thuyết cương không phải là dạy đàn ông cách quái đản, thâm độc hơn vợ, mà là chỉ ra cách điểm trúng chỗ hiểm của vợ. Mà yếu huyệt của đàn bà là cực kì mê tín dị đoan, nên đàn ông phải làm sao biến mình thành vị như thần. Được thế thì chỉ cần ra uy, không cần lời, mà vợ vẫn tự giác vào khuôn khổ.
Thằng sáng tạo học thuyết Nhu thì nói vợ đương nhiên là địch, mà "Đối với địch phải cương quyết khôn khéo". Nhưng mặt khác vợ cũng như trẻ con, nên phương pháp giáo dục lại phải có lúc mềm mỏng, tức là bên cạnh cho ăn roi, lại phải vừa thưởng kẹo. Võ công đạt tới thượng thừa thì chồng không khác gì nghệ sỹ dạy thú trong rạp xiếc, tươi cười đấy mà vợ vẫn răm rắp theo hiệu lệnh, nên phương pháp này nhân văn hơn phương pháp làm thần!
Học thuyết gia cương đang vỗ đùi đen đét tán thưởng học thuyết gia nhu, nhưng đến cái câu so sánh này, học thuyết gia cương bặm mặt. Hai thằng nổ trận cãi vã. Những câu đại để như “c**”, “đồ con bò”, “thằng ngu lâu”… văng tung tóe trên bàn lẩu.
Hai học thuyết gia càng cãi hăng, mình nghe, càng thấy cương nhu lộn tùng phèo, rối rắm, bí dị. Chợt thấy hai chiếc điện thoại của hai thằng vứt lăn lóc trên bàn, mình tiện tay cầm chiếc của học thuyết gia cương lên ngó nghiêng. Lúc mở danh bạ bấm vần “V”, thấy hiện lên trong máy chữ “Vo kinh yeu”. Mình bèn cầm nốt chiếc điện thoại của học thuyết gia nhu, mở ra, thấy danh bạ ghi “Vo la tat ca”.
Ai đọc đến đây, xin nhớ lại cho cái tin nhắn được nói đến ở đầu câu chuyện. Mình soạn tin nhắn ấy nhân khi hai thằng kia đang say máu đấu khẩu. Số của “Vo kinh yeu” và “Vo la tat ca” đã được copy, lưu trong điện thoại mình. Tin nhắn soạn xong, mình liền gửi cho “Vo kinh yeu” và “Vo la tat ca”.
Năm phút…, bảy phút…! Thế rồi đột nhiên điện thoại mình reo, “Vo la tat ca” đang gọi. Mình bước khỏi bàn, tới chỗ một em gái phục vụ quán, chìa điện thoại cho em này, mình nói:
- Em nói “alo” hộ anh vào đây nhé!
Em phục vụ quán nhìn mình tuy hơi ngạc nhiên, nhưng cũng không thắc mắc gì. Em “alo” xong, mình ghé điện thoại lên tai, nghe đầu dây bên kia lặng vài giây, rồi giọng của "Vo la tat ca":
- Cô là ai?
Mình tắt điện thoại, tắt luôn nguồn.
Thành thật, mình không chủ ý chơi ác. Vì số điện thoại của mình trong máy hai thằng kia sờ sờ ra đấy, vợ chúng nó có nghi ngờ, có ba máu sáu cơn thì cũng chỉ một lúc, chứ tra danh bạ máy chồng là sẽ biết mình đùa.
Từ lúc đó tới tận cuối buổi, điện thoại của hai học thuyết gia vẫn im lìm. Khi chia tay, mình vái mỗi thằng một cái:
- Được nghe hai quí mày điểm chỉ, đầu óc tao trước u mê, giờ sáng rỡ ràng như được lắp đèn!
Hai học thuyết gia này làm một cử chỉ phẩy tay, bảo:
- Cu thế là có hiểu biết, như số cu cũng là may lắm, nên hôm nay mới được ngồi nghe bọn anh đạo đàm!
- Mà cu đừng có nghĩ bọn anh cãi nhau, phải hiểu là bọn anh tranh luận! Chân lý được tìm thấy qua tranh luận mới là chân lý xịn, hiểu chưa!
- Dạy vợ theo trường phái nào là tùy cu, nhưng được bọn anh truyền thụ cho một buổi thế này là bằng đọc hàng trăm cuốn bí kíp! Sau này có bị vợ bắt nạt gì, thì cứ tìm bọn anh, bọn anh sẽ chỉ giáo!
Rồi thằng nào về nhà thằng nấy. Khi đó khoảng mười giờ đêm.
Đoạn kết
Một giờ sáng, mình đang ngủ, thì điện thoại rung. Học thuyết gia nhu – chồng của “Vo la tat ca” gọi. Mình bấm nghe, nhưng không trả lời. Đầu dây bên kia, tiếng thằng chồng đang năn nỉ:
- Đây, số thằng Nguyên (tên mình) chứ thằng nào! Em nghe đi!
- Vừa nãy rõ ràng tôi nghe giọng nữ “alo”!
- Em cứ gọi lại mà xem, số thằng Nguyên, anh thề!
- Anh Nguyên à? Có phải anh Nguyên không? Ai đấy? Có thấy ai trả lời đâu?!
- Ông Nguyên ơi, ông trả lời vợ tôi phát đi!, ông Nguyên ơi – giọng thằng này trở nên bi thảm – Tôi lạy ông! Ông chơi kiểu này chết tôi. Tôi bị đứng ngoài đường hai tiếng rồi đấy!
Số phận của học thuyết gia cương - tức chồng của “Vo kinh yeu” thê thảm hơn, điều này sau mình mới biết. Chả là thằng ấy về nhà, vợ nó lôi cái tin nhắn ra tra hỏi. Thằng chồng cũng hiểu ngay có thằng nào đùa, mới cắt số từ máy vợ để nhắn sang máy mình, để so. Nhưng thằng này hoặc ngu tiếng Anh, hoặc rượu biêng biêng,... thành bấm nhầm, xóa cả tin nhắn. “Vo kinh yeu” cho là chồng có vấn đề ám muội, nên cố tình phi tang số, tiện cái chảo, thị nhằm trán chồng phang một chưởng…
Sau vụ ấy đương nhiên mình bị hai thằng này mạt sát xỉ vả cả tháng. Nhưng cái tin nhắn của mình thì không mất. Chuyện loang, nên nhiều thằng bạn mình truyền cho nhau tin nhắn ấy, thỉnh thoảng lại thấy hiện lên trong điện thoại vợ một thằng nào đó. Cũng may, là không có tai nạn đáng tiếc, nhưng để đề phòng, nhiều thằng sửa hẳn tên vợ trong danh bạ.
Mình cưới vợ xong, vài lần điện thoại vợ mình cũng nhận được tin nhắn ấy từ số lạ. Có lẽ cái tin đã chạy lòng vòng nhiều nơi lắm rồi, mà chạy lòng vòng quá, thì rồi người ta cũng chẳng còn nhớ ai là bố đẻ của nó.
Ở đây mình chỉ dám đăng các bài vô thưởng vô phạt không lại vạ miệng thì bỏ mẹ. Như hôm nọ đọc cho con em cùng phòng “ máy phát hiện nói dối” của Azit Nexin nó đếu hiểu gì… lại còn qoại lại…

#12 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 23/03/2012 - 18:52

Lão thâỳ bói già sao cơ ạ?

#13 trang.meo.beo

    Già làng


  • Thành viên
  • PipPipPipPip
  • 529 Bài viết:
  • 67 chủ đề
95

Đăng vào: 23/03/2012 - 19:01

Mình vừa cập nhật FB, đã biết tin về Đinh Vũ Hoàng Nguyên..

Mình rất tiếc.

CHo mình post bài này ở đây nhé



#14 Trangdangyeu

    Thành viên mới tinh


  • Thành viên
  • Pip
  • 25 Bài viết:
  • 1 chủ đề
10

Đăng vào: 02/05/2012 - 20:30

Chào các cậu, vậy là chỉ còn ngày mai thôi chúng ta mỗi người mỗi ngả. Chúc mừng các cậu đã hoàn thành chương trình này. Thời gian 6 tháng vừa dài mà vừa thật ngắn nủi. Nhưng nhìn lại mình vẫn chỉ mong các bạn đừng trở về nước hoặc thời gian này cứ kéo dài mãi ra để cho chúng ta cùng được chia sẻ nhiều điều hơn nữa. Đó sẽ là những ngày chúng ta cùng gặm mẩu lương khô mỗi sáng, đó là những hôm trở về chân ai cũng tê dại và thậm chí còn sưng tấy và mưng mủ. Nhưng cuộc sống là đấu tranh, Sing dạy chúng ta một điều đáng quý, chúng ta fai biết cách sống cho ra sống. Sống để cho người khác tôn trọng bởi vậy mà những ngày tháng qua đối với mỗi người là một bài học hành tranh suốt cuộc đời này. Mình không thể để các bạn nhìn thấy những giọt nước mắt này được. Mình sẽ cố gắng cười và chúc các cậu gặp nhiều hơn nữa những bài học lớn, những thành công lớn trong tương lại. Ở Sing, Southampton hay Sài Gòn thì mọi người luôn giữ những kỷ niệm này nhé. Hẹn gặp lại các cậu. Đáng tiếc là mai mình ko thể giúp mọi người mang đồ ra sân bay được, và mình vẫn còn nợ các cậu một bát canh chua nữa chứ... :)






Chủ đề tương tự Thu gọn